#TTTY 1626 Thật Lòng
“Cô Lâm Vãn, xin hỏi vì sao cô muốn gia nhập Tập đoàn Thịnh Thế của chúng tôi?”
Người phỏng vấn là một phụ nữ trông rất “tinh anh”, đeo kính gọng vàng, khóe môi treo nụ cười xã giao giả tạo, tên là Trương Lam, Giám đốc Nhân sự.
Tôi, Lâm Vãn, một sinh viên vừa ra trường đã thất nghiệp, lúc này ngồi thẳng lưng nghiêm chỉnh, gương mặt đầy vẻ nghiêm túc.
Tôi suy nghĩ cẩn thận ba giây rồi nói ra suy nghĩ chân thành nhất trong lòng.
“Vì công ty chị ở gần chỗ em thuê trọ, đi bộ mười phút là tới, vừa tiết kiệm tiền xe vừa ngủ thêm được hai mươi phút.”
Đây là câu thật đầu tiên của tôi.
Không khí lập tức rơi vào im lặng.
Nụ cười nghề nghiệp trên môi Trương Lam khựng lại một chút, cô HR trẻ đang ghi chép bên cạnh suýt đánh rơi cây bút xuống bàn.
Nhìn phản ứng của họ, tim tôi “thịch” một tiếng.
Xong rồi, nói thật quá đà.
Mẹ tôi từng dặn rằng khi phỏng vấn phải “vẽ bánh”, phải nói mình ngưỡng mộ văn hóa công ty, kính phục quá trình phát triển, sẵn sàng cống hiến tuổi trẻ cho doanh nghiệp.
Nhưng cái đầu tôi cứ hễ căng thẳng là dễ chập mạch, miệng nhanh hơn não.
Trương Lam đẩy gọng kính lên, dường như muốn nhìn ra trên gương mặt tôi một chút dấu hiệu đùa cợt.
Nhưng trên mặt tôi chỉ có… sự chân thành.
Cô ấy hít sâu một hơi rồi tiếp tục quy trình: “Vậy… cô kỳ vọng mức lương thế nào?”
Đến câu hỏi kinh điển.