#GSNH 1608 Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8
“Nếu tình cảm giữa họ là thật lòng, có lẽ cậu út cậu vẫn còn cơ hội níu kéo.”
Nhưng tôi biết, điều đó là không thể.
Nửa tháng sau, tôi gặp lại Trì Trình Vũ.
Vừa thấy tôi, anh ta lập tức lao đến.
Chỉ trong thời gian ngắn không gặp, anh ta đã tiều tụy đi nhiều.
Còn tôi thì ngược lại, sắc mặt càng ngày càng hồng hào.
“Âm Âm, em sống có tốt không? Sao em lại rời đi? Căn nhà đó em cũng trả rồi, em thật sự nhẫn tâm quên sạch tất cả những gì chúng ta từng có sao!”
“Trì Trình Vũ, chúng ta đã chia tay rồi, thì nên tránh mặt nhau.”
“Không, không phải! Anh đã chia tay với cô ấy rồi!”
“Muộn rồi!”
Tôi đưa tay ra, cho anh ta thấy chiếc nhẫn trên ngón tay mình.
“Tôi và Tiêu Hoài đã ở bên nhau rồi, tôi sẽ không quay lại với anh đâu.”
“Trì Trình Vũ, chia tay là chia tay. Bây giờ anh hối hận không phải vì chia tay với Tiêu Dung, mà là vì lúc trước anh đã không xử lý dứt khoát chuyện của chúng ta.”
“Rõ ràng anh có thể nói rõ ràng với tôi. Chỉ cần anh nói chia tay, tôi sẽ không dây dưa, càng không kéo chân anh.”
“Anh không cần phải vừa lừa tôi, vừa ở bên Tiêu Dung.”
“Loại người như anh, đứng núi này trông núi nọ, đổi lại là ai cũng không thể tiếp tục bên anh được.”
“Tự lo cho tốt đi!”
Anh ta còn định tiến lên, nhưng Tiêu Hoài xuất hiện.
Đối mặt với Tiêu Hoài, cuối cùng Trì Trình Vũ cũng không dám lại gần.
Dù sao thì nhà họ Tiêu chỉ cần động một ngón tay, cũng đủ để bóp chết anh ta rồi.
Tôi cũng biết việc anh ta không thể đến với Tiêu Dung, có lẽ cũng liên quan đến Tiêu Hoài.
Sau này tôi mới biết, Tiêu Dung chỉ là con riêng của nhà họ Tiêu.
Tiêu Hoài tuyệt đối sẽ không cho phép cô ấy ở bên Trì Trình Vũ.
Nhưng tôi cũng chẳng quan tâm nữa.
Ngày tôi kết hôn với Tiêu Hoài, anh ấy xúc động đến bật khóc.
Vừa bước lên sân khấu còn chưa nói gì, đã nghẹn ngào rồi.
Tôi nhìn dáng vẻ đó của anh, chỉ cảm thấy tim mình ấm áp vô cùng.
Khóe mắt tôi lướt qua, thấy Trì Trình Vũ đang ngồi dưới hàng ghế.
Tôi không hề mời anh ta, nhưng anh ta vẫn đến.
Tôi không nói gì, chỉ nắm chặt tay Tiêu Hoài, lớn tiếng nói với anh ấy rằng: tôi đồng ý.
Tiêu Hoài bật khóc, ôm tôi khóc rấm rứt trong lồng ngực.
Tôi vỗ nhẹ lưng anh ấy, cười tươi rạng rỡ.
Còn Trì Trình Vũ, cuối cùng cũng không chờ nổi đến hết buổi lễ mà rời đi.
Tiêu Hoài khẽ nói vào tai tôi: “Anh ta không chịu nổi nữa. Là anh cố tình mời anh ta đến dự lễ cưới.”
Tôi quay đầu nhìn anh, Tiêu Hoài người vừa khóc lóc nước mắt đầy mặt ban nãy, giờ trông chẳng khác gì con cáo già, hoàn toàn không có chút khó chịu nào.
Tôi đập nhẹ vào người anh ấy, rồi ôm tay anh cùng đi mời rượu khắp nơi.
Tiêu Hoài đắc ý vô cùng.
“Đây là vợ tôi đấy! Các anh thấy không, tôi có vợ rồi, các anh bao giờ mới cưới đây?”
“Có vợ thật là tuyệt!”
Tôi liếc anh ấy một cái.
Cái tên này đúng là chẳng đứng đắn chút nào.
Nhưng tôi lại thấy rất hạnh phúc.
Đây chắc là ý nghĩa thật sự của tình yêu.
Từ đó về sau, tôi không còn gặp lại Trì Trình Vũ nữa.
Sau khi kết hôn, tôi và Tiêu Hoài ở lại thành phố B.
Trần Điềm thỉnh thoảng vẫn đến thăm tôi, kể cho tôi nghe chuyện của Trì Trình Vũ.
Công ty Vạn Hòa ngày càng sa sút.
Trì Trình Vũ bận rối cả đầu, lại còn bị nhà họ Tiêu chèn ép.
Cuối cùng vẫn không thể cầm cự, tuyên bố phá sản.
Tôi chỉ mỉm cười, đưa cho cô ấy một miếng bánh ngọt.
Chuyện cũ đã qua, nhìn về phía trước mà bước tiếp.
(HOÀN)