#TTTY 1357 Chương 1

Cập nhật lúc: 09-02-2026
Lượt xem: 437

Chia tay đã mấy năm, người bạn trai nghèo kiết xác năm xưa giờ đã trở thành tổng giám đốc một tập đoàn lớn.

Còn cô thì là lao công đi đổ rác.

Anh ta hỏi cô: “Cô đã thê thảm đến mức đi làm nhân viên vệ sinh rồi, còn cứng đầu cái gì?”

Hứa Lạc phì ra một cái bong bóng mũi, không dám lên tiếng.

Cô sợ người đàn ông mặt mày u ám trước mặt sẽ biết được chuyện năm đó cô bỏ cha giữ con.

1.

“Hứa Lạc, nghe điện thoại.”

“Hứa Lạc, in giúp tài liệu này.”

“Hứa Lạc, dọn dẹp phòng họp A1 đi, lát nữa có cuộc họp.”

Hứa Lạc vừa lau bàn vừa thở dài thườn thượt. Mới vào làm công ty này mà công việc đã bận tối mắt. Nghe nói công ty vừa bị một tập đoàn công nghệ hàng đầu thâu tóm, mấy hôm nay sếp lớn sẽ đến họp.

Nhưng việc đó không liên quan đến cô, cô nhanh tay lau nốt cái bàn, vo giấy ăn thành một cục tròn.

Biu~~ Một đường cong hoàn hảo, rơi gọn vào thùng rác.

Bên ngoài có tiếng người, chắc là lãnh đạo tới rồi.

Cô xách giẻ và xô nước, lặng lẽ đi ra bằng cửa phụ.

Người đàn ông đang được vây quanh ở giữa bỗng dừng bước.

“Vừa rồi… là ai vậy?”

Anh ta chỉ tiện miệng hỏi, giám đốc nhân sự lập tức ghé sát nói nhỏ:

“Hình như là nhân viên vệ sinh mới, tên là Hứa Lạc.”

Bóng dáng mảnh khảnh phía sau lớp kính mỗi lúc một xa, cho đến khi biến mất hoàn toàn.

Người đàn ông lại tiếp tục bước đi, đi được hai bước thì dừng lại:

“Chuyển cô ấy sang làm trợ lý cho tôi.”

Cuộc họp còn chưa kết thúc, group nội bộ công ty đã nổ tung.

Ai nấy đều bàn tán chuyện một nhân viên vệ sinh mới toanh được trực tiếp bổ nhiệm làm trợ lý tổng giám đốc.

Còn Hứa Lạc lúc này đã phóng xe điện nhỏ về nhà.

Điện thoại giám đốc nhân sự gọi mãi mới có người bắt máy.

Một giọng trẻ con non nớt vang lên: “Chú tìm ai ạ?”

“Tìm Hứa Lạc.”

“Mẹ ơi, có người tìm mẹ nè!”

Có tiếng sột soạt rồi Hứa Lạc thở hổn hển nhận máy:

“Alo, xin chào.”

“Cô Hứa, tôi là Lý Thông, giám đốc nhân sự của công ty. Rất vinh hạnh thông báo với cô, cô đã được tổng giám đốc đích thân chọn làm trợ lý, ngày mai mời cô lên tầng 22 nhận việc.”

Lý Thông hồi hộp nín thở, chờ tiếng hét vui mừng từ cô.

Hoặc ít nhất cũng phải ngạc nhiên hỏi tại sao.

Nào ngờ Hứa Lạc đáp lại bằng một câu:

“Làm trợ lý tổng giám đốc có phải thường phải tăng ca không?”

Lý Thông: ……

“Cái này… đôi khi sẽ có, tùy vào lịch trình của tổng giám đốc. Nhưng mức lương sẽ tăng tương ứng, chúng tôi dự kiến là 25 ngàn cộng thêm thưởng hiệu suất.”

Không có tiếng reo hò nào như mong đợi, Lý Thông lau mồ hôi.

Quả nhiên, Hứa Lạc ôm con vào lòng, nhẹ nhàng từ chối:

“Xin lỗi giám đốc Lý, tôi không nhận công việc phải tăng ca đâu, cảm ơn anh.”

Hứa Lạc lịch sự cúp máy, để lại Lý Thông ngẩn ngơ.

Anh quay vào văn phòng rộng nhất tầng 22, cúi đầu báo cáo:

“Cô Hứa nói cô ấy thích làm vệ sinh hơn. Tổng giám đốc Trần, tôi sẽ đề cử vài ứng viên tốt nghiệp 985 khác cho anh nhé?”

Người đàn ông sau ghế bật cười lạnh.

Cô ta thích làm vệ sinh? Năm xưa rửa bát cũng bị đứt tay, sao có thể thích lau bàn quét nhà?

“Lý Thông, ngày mai tôi muốn thấy cô ta trên tầng 22, nếu không thì anh khỏi cần đến làm nữa.”

Ngày hôm sau, Hứa Lạc bị Lý Thông khóc lóc năn nỉ mới chịu lên tầng 22.

Cô nhìn người đàn ông bốn mươi tuổi trước mặt với ánh mắt đầy thương hại, trong đầu toàn nghĩ vị tổng giám đốc mới này chắc là bị bệnh.

Phải biết năm xưa cô học hành toàn đội sổ, nếu không nhờ một cao thủ kèm cặp thì đến qua môn cũng khó. Thế mà dám để cô làm trợ lý?

Hứa Lạc bất đắc dĩ đẩy cửa văn phòng tổng giám đốc, ngay khoảnh khắc ấy, cô sững người.

Thì ra tổng giám đốc mới chính là người từng kèm cô học, cũng là người cô từng theo đuổi rồi đá bay – tiểu chó con năm ấy, cha của con trai cô – Trần Hành Tri.

2.

Lúc Hứa Lạc bước vào, bên trong còn có người khác.

Cô cũng quen người đó – bạn cùng phòng đại học, Diêu Lâm Lâm.

Hiện tại Diêu Lâm Lâm và Trần Hành Tri cùng ngồi trước màn hình máy tính, từ góc độ của Hứa Lạc trông như Diêu Lâm Lâm đang được Trần Hành Tri ôm vào lòng.

Phu xướng phụ tùy – cảnh tượng quen thuộc đến lạ, không ngờ nhiều năm trôi qua vẫn còn có thể thấy lại.

Cô đẩy cửa bước vào, Trần Hành Tri không hề thay đổi tư thế, chỉ hờ hững liếc cô một cái.

“Thư ký Hứa, pha cà phê đi.”

Hứa Lạc ngẩn ra, vậy là bắt đầu làm việc luôn à?

Mà xem chừng Trần Hành Tri không nhận ra cô.

Cô vào phòng pha nước, trong lúc đợi nước nóng liền véo véo cái bụng nhỏ.

Sinh con lại thay đổi nhiều đến vậy sao?

Pha xong cà phê, cô đem vào.

Trần Hành Tri chỉ liếc nhìn liền cau mày:

“Biết pha cà phê không? Không biết thì đi học. Tôi không uống cà phê hòa tan.”

Lửa giận của Hứa Lạc bùng lên. Cô nhớ hồi trước mình ghen tuông cũng hay hành Trần Hành Tri kiểu này.

Trà sữa ngọt quá — chia tay.

Chúc ngủ ngon không đúng giờ — chia tay.

Hôn không há miệng — chia tay.

Hồi đó Trần Hành Tri hai mươi tuổi tính tình hơi xấu, nhưng chưa đến mức khó ưa như bây giờ.

Sao càng lớn lại càng biến thái thế này?

Hứa Lạc cau mày, hất mạnh cốc cà phê lên bàn.

“Muốn uống thì uống, không uống thì thôi.”

Trần Hành Tri còn chưa lên tiếng, Diêu Lâm Lâm đã nói.

Cô ta hơi ngả người vào lòng Trần Hành Tri, đánh giá Hứa Lạc từ trên xuống dưới:

“A Tri, trợ lý này của anh tính khí kém quá, giữ lại làm gì?”

Anh ta cười khẽ:

“Từ từ dạy, gấp gì.”

Diêu Lâm Lâm nũng nịu đấm nhẹ anh ta:

“Anh thật là… đáng ghét.”

Hứa Lạc chỉ biết cúi đầu nhìn mũi, nhìn mũi thấy tâm, đứng yên bên cạnh. Cho đến khi Diêu Lâm Lâm xách túi LV rời đi.

Hai người từng là bạn thân cùng phòng ký túc, từ ngày tái ngộ đến lúc chia xa không nói với nhau lời nào.

Hứa Lạc hiếm khi mỉm cười có phần u buồn – có lẽ đây chính là tái ngộ như người dưng.

Cô cuối cùng cũng có cơ hội nói riêng với Trần Hành Tri vài câu.

“Tổng giám đốc Trần, tôi hy vọng anh đừng vì tư thù cá nhân mà trả đũa tôi trong công việc.”