#TTTY 1554 – Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Con và Chu Minh có cùng ý kiến. Sau này chuyện của gia đình nhỏ của chúng con, không làm phiền ba mẹ bận tâm nữa. Ba mẹ cứ chăm sóc tốt cho em gái là được.”
Nói xong, tôi không đợi ông trả lời, cúp máy.
Chu Minh lặng lẽ ôm tôi vào lòng, anh khẽ nói: “Anh nhất định sẽ bảo vệ hai mẹ con thật tốt.”
Từ ngày đó, tôi hoàn toàn cắt đứt liên lạc với phía ba mẹ mình.
Tôi không xem tin nhắn trong nhóm nhỏ nữa, cũng không nghe bất kỳ cuộc gọi nào từ số đó. Chu Minh chặn tất cả những khả năng gây nhiễu ra khỏi thế giới của tôi.
Trọng tâm cuộc sống của tôi hoàn toàn đặt vào việc chờ sinh.
Mẹ chồng sau khi biết rõ sự tình thì xót xa đến rơi nước mắt, càng tìm đủ cách nấu cho tôi những món ngon, tay nghề của Chu Minh cũng tiến bộ vượt bậc.
Dưới sự chăm sóc chu đáo của họ, sắc mặt tôi ngày càng tốt hơn, khi khám thai, cuối cùng bác sĩ cũng nở nụ cười hài lòng.
Ngày dự sinh của tôi muộn hơn Lê Nhiên nửa tháng.
Nó sinh trước.
Quả nhiên đúng như dự đoán trước đó, sinh một bé trai mập mạp tám cân ba lạng.
Nhóm gia đình náo nhiệt vô cùng, mẹ tôi càng rạng rỡ vui mừng, phát vô số bao lì xì, đăng vô số ảnh, từng câu từng chữ đều là “con gái tôi lập đại công”, “cháu đích tôn nhà họ Lê chúng tôi”.
Tôi nhìn ảnh chụp màn hình đoạn chat sôi nổi trên điện thoại của Chu Minh, trong lòng bình thản không gợn sóng.
Vài ngày sau, vì thai động bất thường, tôi nhập viện sớm, trải qua hơn mười mấy tiếng đau đẻ, cuối cùng sinh hạ con gái của mình.
Sáu cân một lạng, tuy không mập mạp, nhưng rất khỏe mạnh, tiếng khóc vang dội.
Khi con được đặt lên ngực tôi, cảm nhận cơ thể bé nhỏ ấm áp của con, mọi đau đớn và tủi ức đều hóa thành dòng nước mắt nóng hổi.
Chu Minh mắt đỏ hoe, cẩn thận bế con gái, dáng vẻ như đang nâng niu báu vật quý giá nhất thế gian.
Chúng tôi chìm trong niềm vui lần đầu làm cha mẹ, gần như quên hết mọi thứ bên ngoài.
Cho đến chiều ngày thứ hai sau sinh, cửa phòng bệnh khẽ vang lên tiếng gõ.
Chu Minh ra mở cửa, người đứng ngoài lại là ba tôi.
Ông xách theo một giỏ trái cây, trên mặt mang vẻ lúng túng và ngượng ngập, trong ánh mắt đầy khát khao và dè dặt.
Chu Minh có chút bất ngờ, nghiêng người để ông bước vào.
Ba tôi đi vào, ánh mắt lập tức rơi xuống đứa nhỏ trong nôi bên cạnh tôi, ánh nhìn thoáng chốc trở nên mềm lại.
“Đồng Đồng… vất vả rồi.” Giọng ông có chút khàn khàn, “Ba… ba đến xem cháu.”
Tôi nhìn ông, tâm trạng phức tạp.
Với ba tôi, tôi không thể hận, nhưng khoảng cách ấy đã tồn tại.
“Vâng.” Tôi đáp nhàn nhạt.
Ông đứng đó lúng túng, xoa xoa tay, dáng vẻ muốn lại gần mà không dám. “Đứa bé… giống con, xinh lắm.” Ông lẩm bẩm.
Một lúc sau, ông như lấy hết can đảm, khẽ nói: “Mẹ con… cũng muốn đến, nhưng ba không cho.”
Tôi không có phản ứng gì.
Ông thở dài, từ trong túi lấy ra một phong bao đỏ dày cộp, đặt lên tủ đầu giường: “Đây là… chút tấm lòng của ba mẹ dành cho cháu. Vốn định đưa cho con trước khi sinh, nhưng lại sợ con giận. May mà mẹ tròn con vuông.”
“Ba, không cần đâu, chúng con không thiếu tiền.” Chu Minh lên tiếng từ chối.
“Cầm đi, cầm đi,” ba tôi gần như cầu khẩn, “cho ba… được góp chút lòng.”
Nhìn dáng vẻ gần như thấp mình của ông, lòng tôi chua xót, cuối cùng khẽ gật đầu với Chu Minh.
Ba tôi ở trong phòng bệnh chưa đến hai mươi phút, phần lớn thời gian là lặng lẽ nhìn cháu, hoặc hỏi vài câu như “sữa có đủ không”, “ban đêm ngủ có ngon không”.
Lúc ra về, ông đứng ở cửa, quay đầu nhìn tôi, môi mấp máy như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ hóa thành một câu:
“Con nghỉ ngơi cho tốt, ba… mấy hôm nữa lại đến thăm con.”
Ông rời đi, phòng bệnh trở lại yên tĩnh.
Chu Minh nắm lấy tay tôi: “Em ổn chứ?”
Tôi nhìn con gái đang ngủ say bên cạnh, khẽ gật đầu: “Ừm, cứ vậy đi.”
Không tha thứ, không thân thiết, nhưng cũng không đến mức trở thành kẻ thù.
Duy trì sự bình yên hời hợt và có khoảng cách này, có lẽ đã là kết cục tốt nhất giữa chúng tôi rồi.
Còn mẹ tôi ư?
Bà có hối hận hay không, có day dứt hay không, có ở một góc nào đó nhớ nhung đứa cháu ngoại mà bà chưa từng gặp mặt hay không… tất cả đã không còn quan trọng nữa.
Tình yêu của tôi, từ nay đã có hướng đi rõ ràng.
Tôi sẽ dùng hết sức lực của mình để yêu chồng tôi, yêu con gái tôi, yêu mái nhà nhỏ ấm áp và bình đẳng chỉ có ba người chúng tôi.
7
Con gái sau đó được đặt tên là Chu Cửu An, nhũ danh là An An, mang ý nghĩa bình an thuận lợi.
Mẹ chồng vui mừng không để đâu cho hết, gần như ở hẳn nhà tôi, giúp chăm sóc em bé, lo liệu việc nhà, để tôi có thể yên tâm ở cữ.
Chu Minh cũng điều chỉnh thời gian làm việc, cố gắng ở bên chúng tôi nhiều nhất có thể.
Trong thời gian đó, ba tôi lại đến vài lần, mỗi lần đều vội vã, đặt chút đồ xuống, nhìn cháu vài cái rồi đi.
Ông không còn cố gắng biện hộ cho mẹ tôi nữa, cũng không nhắc đến chuyện “người một nhà”, chỉ lặng lẽ làm tròn trách nhiệm mà ông cho là của một “ông ngoại”. Sự quan tâm giữ khoảng cách như vậy, tôi chấp nhận.
Còn phía mẹ tôi và em gái, dường như trở thành một thế giới song song.
Từ những tin nhắn trong nhóm gia đình mà Chu Minh thỉnh thoảng vô tình lướt thấy, Lê Nhiên nghiễm nhiên là công thần trong nhà, được nâng niu như sao vây trăng sáng.
Mẹ tôi bận rộn hầu hạ nó ở cữ, đăng ảnh sinh hoạt hằng ngày của đứa cháu trai mập mạp, cuộc sống dường như vẫn như trước, không hề thay đổi vì sự vắng mặt của tôi.
Như vậy cũng tốt.
Ngày đầy tháng của An An, chúng tôi không làm lớn, chỉ mời vài người thân bên nhà Chu Minh, ăn một bữa cơm đơn giản tại nhà.
Ba tôi đến, mừng một phong bao rất lớn, ăn xong liền lấy cớ có việc rời đi, có lẽ không muốn chạm mặt họ hàng bên nhà Chu Minh, sợ ngượng ngùng.
Cuộc sống cứ thế lặng lẽ trôi qua, cho đến khi An An tròn hai tháng, tôi nhận được điện thoại của Lê Nhiên.
Nhìn cái tên nhấp nháy trên màn hình, tôi do dự một chút rồi vẫn nghe máy.
“Chị.” Giọng Lê Nhiên nghe có chút sa sút, không còn bay bổng như trước.
“Ừ, có chuyện gì?”
“An An… ngoan không?” Nó hỏi có chút dè dặt.
“Khá ngoan.” Tôi đáp nhàn nhạt.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi tôi nghe tiếng nó hít sâu: “Chị, em… em có thể đến thăm chị và An An được không?”
Yêu cầu này có phần ngoài dự đoán của tôi.
Tôi khựng lại một chút rồi đáp: “Dạo này bận lắm, để nói sau đi.”
Tôi không phải thánh mẫu, không thể xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Cái vòng tròn nhỏ của nó và mẹ, tôi tạm thời không muốn để An An tiếp xúc.
Lê Nhiên dường như có chút thất vọng, nhưng không ép buộc, chỉ khẽ nói: “Ồ, được rồi… vậy chị chăm sóc bản thân nhé.”
Cúp máy, tôi cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng nó nhất thời nảy ý.
Một tuần sau nữa, vào một buổi chiều cuối tuần, chuông cửa vang lên.
Chu Minh ra mở cửa, người đứng ngoài lại là Lê Nhiên. Nó đến một mình, tay xách vài món đồ cho em bé, sắc mặt có chút tiều tụy, ánh mắt từng sáng rực phô trương giờ cũng tối đi không ít.
“Chị… anh rể.” Nó đứng ở cửa, có chút lúng túng.
Chu Minh quay đầu nhìn tôi, ánh mắt hỏi ý. Tôi nhìn dáng vẻ ấy của Lê Nhiên, lòng mềm đi một chút, khẽ gật đầu.
“Vào đi.” Chu Minh nghiêng người cho nó bước vào.
Lê Nhiên đi vào, ánh mắt lập tức tìm kiếm, dừng lại trên chiếc nôi nơi An An đang ngủ trong phòng khách. Nó bước tới, cúi người xuống, nhìn đến thất thần.
“Con bé thật nhỏ, thật mềm.” Lê Nhiên khẽ nói.
“Ừ, giai đoạn sau mới bồi bổ, đã cố hết sức rồi.” Tôi ngồi trên sofa, không nhúc nhích.
Nó nhìn một lúc mới đứng thẳng lên, ngồi xuống sofa đối diện tôi, hai tay đan vào nhau đầy căng thẳng.
“Chị, xin lỗi.” Nó đột nhiên nói.
Tôi sững lại.
“Chuyện canh gà… em với mẹ đã cãi nhau mấy lần.” Lê Nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt long lanh nước, “Ban đầu mẹ còn không thừa nhận, sau bị em hỏi dồn thì nói… nói chị tính tình trầm, không được lòng người, sau này không trông cậy được, chi bằng thương em nhiều hơn… nói nhà chồng em điều kiện tốt, dỗ dành em cho tốt, sau này mẹ mới có chỗ dựa…”
Nó nói rất khó khăn, vì nấc nghẹn mà câu chữ đứt quãng.
Tuy tôi đã sớm hiểu rõ tính toán của mẹ, nhưng chính tai nghe em gái nói ra những toan tính thẳng thừng và tàn nhẫn ấy, vẫn khiến tôi lạnh cả người.
Tôi không có ý dỗ dành nó, chỉ hỏi: “Em đến nói với chị những điều này để làm gì? Muốn khoe rằng người được mẹ thiên vị là em sao?”
Nước mắt Lê Nhiên ào ào rơi xuống, “Em biết bây giờ nói những lời này rất giả tạo… Em quen với việc mẹ cho em thứ tốt nhất, quen với việc chị đứng bên cạnh nhìn… Em tưởng chỉ là khẩu vị khác nhau, em không nghĩ… không nghĩ bát canh đó suýt chút nữa hại An An…”