#TTTY 1570 – Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
19
Chiều thứ Bảy, Tống Chí Viễn và Chu Cẩm hẹn nhau đánh mạt chược.
Địa điểm vẫn là nhà của Kỷ Đình.
Lâm Dã không sợ thiên hạ loạn, còn công khai tuyển thêm người đánh bài trong nhóm: “Giờ thiếu hai người, ai vào không? Không ai thì tôi lấp chỗ nhé!”
Kỷ Đình đã bị tôi cảnh cáo trước nên đương nhiên không tham gia vào mấy trò vớ vẩn này.
Vệ Hằng sợ tôi nhắc lại vụ anh ta lỡ miệng về chuyện hẹn hò nên vẫn im re từ đầu đến cuối.
Người đầu tiên báo danh là Hà Bác Vũ: “Chu Cẩm, mấy món nợ ngày xưa mày đánh tao, mình giải quyết trên bàn mạt chược đi.”
Lâm Dã: “Ba thiếu một, còn ai không? Không có là tôi thế chỗ nha!”
Qua màn hình thôi mà tôi như thấy được nụ cười nham nhở trên mặt hắn ta.
Thật muốn vớ lấy dép mà đập chết cho xong.
Lúc này, Cố Hàn – người luôn im lặng trong nhóm – đột nhiên gửi một sticker: “Tôi chơi!”
Lâm Dã giật mình: “Cố Hàn, lần này tụi tôi đánh bài là để giải hận, trả thù, cậu nhào vô làm gì thế?”
Trong 6 người yêu cũ của tôi, Cố Hàn là người tồn tại mờ nhạt nhất.
Hồi đó là anh ta chủ động tỏ tình trước, sau đó cũng là người đề nghị chia tay.
Chia tay xong còn hào phóng cho tôi phí chia tay.
Từ sau khi tôi kết hôn với Tống Chí Viễn, tôi không còn liên hệ với anh ta nữa.
Thêm việc anh ấy không thân với nhóm bạn tôi và Kỷ Đình, nên dù Lâm Dã kéo vào nhóm cũng hầu như chẳng nói câu nào.
Nói trắng ra là kẻ vô hình, chẳng ai thân cả.
Cố Hàn nhắn: “Chu Cẩm, tôi từng làm thế thân cho cậu, chia tay rồi còn lì xì cho con nhỏ trà xanh kia 66.666 tệ.”
“Nếu không phải các cậu kéo tôi vào nhóm, chắc tôi còn bị bịt mắt tới giờ.”
Lâm Dã: “Ôn Thư, chứng cứ tra nữ rõ mười mươi.”
Hà Bác Vũ: “Xác nhận +1.”
Chu Cẩm: “M* nó, 66.666 mà mày còn dám nhắc, ông đây trả cả vốn lẫn lời cho mày luôn!”
Cố Hàn: “Trả trên bàn mạt chược, ông đây không thiếu tiền.”
Chu Cẩm: “Lâm Dã, đá hắn ra!”
Lâm Dã: “Bạn gái tôi gọi đi ăn rồi, tôi off đây.”
Nhìn đống tin nhắn loạn xì ngầu trong nhóm, đầu tôi đau như búa bổ.
Vò trán mấy cái, tôi bật dậy đi rửa mặt, chuẩn bị qua xưởng thiết kế một chuyến.
Xưởng được giao cho người điều hành, tôi chỉ phụ trách lên ý tưởng, thỉnh thoảng có cảm hứng thì vẽ vài bản thiết kế, giao cho đội ngũ sản xuất.
Năm đầu gần như không kiếm được đồng nào.
Năm thứ hai, Tống Chí Viễn giới thiệu tôi với vài thương hiệu lớn, hợp tác thiết kế dòng sản phẩm đồng thương hiệu.
Mẫu đầu tiên ra mắt đã được đánh giá rất cao.
Nửa đầu năm nay, doanh thu đã vượt mốc 100 triệu.
Lúc ly hôn, tôi vốn định chia cho Tống Chí Viễn chút cổ phần.
Nhưng anh ta lại chẳng thèm đếm xỉa, còn cười nhạo: “Mấy đồng lẻ cô kiếm được, giữ mà xài đi.”
Tên này từng cướp ngân hàng chắc?
Vài chục triệu mà bảo là mấy đồng lẻ!
Chẳng lẽ anh ta hiểu sai khái niệm “đồng lẻ”?
Nhưng mà, đã không cần thì tôi cũng chẳng rảnh mà ép.
Tôi cũng đâu phải dạng dễ bắt nạt!
20
Vừa bước chân vào xưởng, tôi đã thấy không khí là lạ.
Trợ lý Tiểu Hà rón rén chạy tới: “Người bên Cục Thuế tới, nói là kiểm tra thuế.”
Kiểm tra thuế?
Tôi choáng váng trong tích tắc.
Tóm lấy tay cô ấy, tôi hỏi: “Chị Đông đâu rồi?”
Chị Đông là giám đốc tài chính của xưởng, cũng là đàn chị thời đại học của Tống Chí Viễn.
Từng làm việc ở công ty thuộc top 500 thế giới, các vấn đề liên quan đến thuế vụ đều do chị ấy quản lý.
Tiểu Hà sốt ruột giải thích: “Chị Đông xin nghỉ về quê chăm ba bệnh nặng rồi.”
“Xin từ thứ Ba tuần trước, chị quên à?”
“Giờ chị Ngụy đang làm việc với người bên thuế, nhưng chị ấy mới vào chưa lâu, em lo quá.”
Tôi vỗ vai cô: “Lo gì chứ, chúng ta làm ăn chân chính, nộp thuế đầy đủ.”
Rồi tôi đi thẳng vào văn phòng gọi cho chị Đông.
Gọi hai cuộc đều không ai nghe máy.
Chuyện quản lý công ty trước giờ vẫn là Tống Chí Viễn lo liệu.
Tôi chỉ phụ trách thiết kế và sản phẩm.
Dù tôi tin chị Đông không làm gì phạm pháp nhưng vẫn không khỏi lo lắng.
Gần đây không ít sao mạng bị “ngã ngựa” vì vấn đề thuế.
Tuy quy mô xưởng tôi không lớn, nhưng phong cách thiết kế táo bạo, hiện đại, rất được lòng giới trẻ.
Không ít blogger nổi tiếng từng giới thiệu sản phẩm của chúng tôi, nhờ vậy mà có tiếng trên mạng.
Không gọi được cho chị Đông, tôi do dự một hồi rồi bấm số của Tống Chí Viễn.
Anh ta nghe tôi kể xong, chỉ im lặng.
Tôi lập tức thấy bất an, hỏi: “Giờ phải làm sao?”
“Chỉ là kiểm tra ngẫu nhiên thôi, em căng thẳng gì?”
Giọng anh ta lạnh tanh, “Hay là… em nghĩ anh sẽ đẩy em vào tình cảnh nguy hiểm này?”
“Không phải, em…”
Tôi hiểu tại sao anh ta nổi giận, nhưng lại không biết phải giải thích thế nào.
“Ôn Thư, chúng ta kết hôn ba năm, em đã từng thật sự hiểu anh chưa?”
Nói xong câu đó, Tống Chí Viễn lạnh lùng dập máy.
Tiểu Hà gõ cửa bước vào, hỏi tôi tiếp theo nên làm gì.
Tôi siết chặt điện thoại, ngẩng đầu lên: “Phối hợp toàn diện với bên thuế, không được giấu giếm gì cả.”
Cô ấy lập tức đi truyền đạt lại chỉ thị cho phòng tài vụ.
Tôi ngồi trên ghế, nhớ lại những lời vừa rồi của Tống Chí Viễn.
Tôi không hiểu anh ta ư?
Thật sự không hiểu sao?
Hồi nhỏ, anh ấy học cùng mẫu giáo, tiểu học, cấp hai với tôi.
Lên cấp ba, anh và Kỷ Đình vào lớp chọn.
Còn tôi ở lớp thường.
Dù vậy, tôi và Kỷ Đình vẫn chí chóe như thường, chẳng hề xa cách.
Chỉ có Tống Chí Viễn là ngày càng rời xa vòng tròn bạn bè của tôi.
Có lẽ vì tính cách anh ấy khó gần.
Đừng nói tôi, đến cả Vệ Hằng – họ hàng xa nhà anh ấy – cũng ít khi chơi cùng.
Mỗi lần tụi tôi nhắc đến tên Tống Chí Viễn toàn dùng mấy từ như: lập dị, ích kỷ, không hoà đồng.
Nhưng thật ra… có ai trong bọn tôi từng cố hiểu anh ấy không?
21
Buổi trưa, chị Đông gọi lại cho tôi.
Chị nói đã đặt vé máy bay, đang trên đường quay lại.
Chị còn bảo tôi yên tâm, xưởng từ trước đến nay chưa từng làm gì phạm pháp.
Thuế phải nộp, một xu cũng không thiếu.
Nghe vậy, tôi hoàn toàn yên tâm hơn rồi.
22
Chuyện thuế má cuối cùng cũng được giải quyết xong.
Cả người tôi nhẹ nhõm hẳn.
Đúng lúc ấy, Lâm Du gọi điện rủ tôi đi làm spa.
Tôi vui vẻ nhận lời.
Lâm Du là em gái song sinh của Lâm Dã.
Năm xưa chính cô ấy xúi tôi theo đuổi anh trai mình.
Từ thư tình đến thư chia tay đều do cô ấy viết thay.
Thế nhưng đến giờ, Lâm Dã vẫn không hề hay biết mình bị chính em gái hố một vố.
Còn tưởng em gái là người tốt nhất thế gian.
Làm xong spa, hai đứa tôi rủ nhau đi ăn lẩu tự chọn.
Tự nhiên lại nhắc đến Chu Cẩm.
“Tiểu Thư, Chu Cẩm thật sự định đính hôn với tiểu thư nhà họ Diệp à?” – Lâm Du hứng thú ra mặt, giọng nói và biểu cảm đều đầy tính hóng hớt.
“Chắc là thật.” – Tôi uống một ngụm nước trái cây, chẳng hứng thú gì với chủ đề này.
“Nhưng mà tôi nghe nói tiểu thư nhà họ Diệp đời tư rất phức tạp, trước kia còn có con ngoài giá thú, nghe đâu đứa nhỏ cũng ba tuổi rồi đấy.”
“Phụt!” – Tôi không nhịn được phun cả nước trái cây ra.
Vội vàng lau miệng, tôi lườm cô ấy: “Tin tức ở đâu ra thế? Có chắc không đó?”
“Cô xem đi.” – Lâm Du mở điện thoại, đưa cho tôi một tấm ảnh – “Chu Cẩm mà cưới Diệp Uyển Tâm thì đúng là ngu hết phần thiên hạ!”
Lâm Du có chút bất bình.
Anh trai cô ấy và Chu Cẩm là bạn chí cốt, bản thân cô ấy từ nhỏ cũng chơi thân với Chu Cẩm.
Hồi tôi chia tay với anh ấy, Lâm Du còn giận dỗi mất một thời gian.
Tôi chăm chú nhìn tấm ảnh.
Người phụ nữ trong hình đúng là Diệp Uyển Tâm, cô ta ôm một bé gái trong lòng, khuôn mặt đứa bé giống hệt bản sao thu nhỏ của cô ta.
Chuyện này tám phần là thật.
“Chu Cẩm biết chưa?” – Tôi hỏi.
Lâm Du gật đầu: “Anh tôi nói hiện tại tình thế của Chu Cẩm ở nhà họ Chu rất khó khăn, chỉ có cưới được Diệp Uyển Tâm mới có cơ hội lật ngược ván cờ.”
Cô ấy ngừng lại rồi tiếp: “Diệp Uyển Tâm không đơn giản đâu, anh tôi nói trong nhà họ Diệp, cơ bản cô ta là người nắm quyền.”
“Thế thì tốt.” – Tôi không muốn tiếp tục nói về đề tài này nữa.
Năm đó, tôi và Chu Cẩm vì những chuyện như vậy mà cãi nhau không biết bao nhiêu lần.
Lúc ấy, anh ấy vẫn còn đang học năm ba đại học.
Ban ngày lên lớp, ban đêm thực tập ở công ty con của nhà họ Chu.
Đám chú bác của anh ai nấy đều cáo già, không biết anh đã bị thiệt thòi và lừa gạt bao nhiêu lần.
Tôi từng khuyên anh nên chuyên tâm hoàn thành việc học trước, rồi sau đó hẵng tính chuyện tương lai.
Nhưng anh không nghe, nhất quyết phải đấu với bọn họ.
Suốt một thời gian dài, tôi gần như chẳng gặp được anh lần nào.
Cuối cùng, là Lâm Dã gọi cho tôi, tôi mới đến được phòng bao ở hộp đêm, tìm thấy anh say như chết.
Đó là lần đầu tiên tôi bước chân vào loại nơi đó.
Sự trụy lạc trong ấy khiến tôi buồn nôn đến mức từng đợt từng đợt.
Tôi và Lâm Dã cùng đưa anh về nhà.
Tối hôm đó, tôi ngồi trên sofa trong phòng khách, nghe tiếng anh nôn mửa trong nhà vệ sinh lặp đi lặp lại.
Tôi không ngừng tự hỏi: người đàn ông trong đó, có còn là thiếu niên mà tôi từng yêu không?
Trời vừa sáng, tôi định nói chuyện thẳng thắn với anh.
Nhưng Chu Cẩm chỉ lạnh lùng nhìn tôi: “Ba mẹ tôi chết rồi, anh tôi thành người thực vật.”
“Cảnh sát nói là tai nạn, cô tin không?”
“Anh tôi từ nhỏ đã thông minh, học gì cũng nhanh hơn tôi.”
“Ông nội không chỉ một lần nói sau này sẽ giao nhà họ Chu cho anh ấy.”
“Khi tôi còn mải bắt chim khắp sân thì anh tôi đã học các môn liên quan đến kinh tế thương mại.”
“Khi anh tôi mới 13 tuổi đã thành thạo sáu thứ tiếng.”
“Tôi từng hỏi anh ấy có mệt không, anh ấy nói: làm việc mình thích thì không thấy mệt.”
“Tiểu Thư, nếu bây giờ tôi không tranh không giành, sau này nếu anh tôi tỉnh lại, anh ấy sẽ chẳng còn gì cả.”
“Và ba mẹ tôi… cũng không thể chết oan như vậy.”
Tôi ôm chặt lấy anh, bật khóc nức nở.
“A Cẩm, bọn họ quá độc ác… Họ sẽ hại chết anh mất!”
Chu Cẩm ôm tôi, siết rất chặt: “Đừng lo, tôi không dễ chết đến thế đâu.”
Sau đó, đúng là Chu Cẩm không chết.
Chết đi, chỉ là tình yêu của chúng tôi.
23
Trên đường về, Lâm Du dò hỏi tôi với Chu Cẩm còn có thể quay lại không.
“Tôi nghĩ là không thể nữa rồi.”
Tôi lắc đầu, mở cửa xe cô ấy và bước xuống.
Giữa tôi và Chu Cẩm, vấn đề chưa từng là yêu hay không yêu.
Chúng tôi cũng chẳng phải vì hiểu lầm mà chia tay.
Mà là… trong tương lai của anh ấy, không cần có tôi.
Năm tư đại học, Chu Cẩm đã bắt đầu đứng vững ở nhà họ Chu, ít nhất thì anh ấy cũng khiến ông nội chú ý đến mình.
Trước đó, trong mắt ông cụ họ Chu chỉ có anh trai anh ấy – Chu Trinh, còn với cậu em ngỗ nghịch Chu Cẩm thì hoàn toàn không để tâm.
Không trách được, cháu trai ông cụ đông như quân Nguyên.
Chu Cẩm từng nói, chỉ tính riêng những anh em họ mà ông nội nhớ được tên cũng đã 13 người.
Chu Trinh quá xuất sắc nên mới được trọng dụng.
“Thư Thư, hôm nay ông nội khen anh đấy.”
“Ông nói cuối cùng cũng nhìn thấy ưu điểm nào đó khác ngoài khuôn mặt của anh.”
“Anh chắc chắn đấy là lời khen sao?”
Tôi cạn lời.
“Ông nói muốn giao công ty ở Mỹ cho anh.”
Nói xong câu đó, Chu Cẩm im lặng.
Anh đang chờ tôi phản ứng.
“Rồi sao nữa?” Tôi hỏi.
“Cùng anh sang Mỹ được không? Em thích thiết kế mà, bên đó có nền tảng tốt hơn để phát triển.”
Anh càng nói càng hào hứng, giọng cũng lớn dần.
Tôi đẩy anh ra.
“Chu Cẩm, em mệt rồi.”
“Lại định chia tay?” Anh cười khổ.
Tôi nhìn anh, hỏi: “Vì em, anh có thể từ bỏ việc sang Mỹ không?”
Không hề nghĩ ngợi, Chu Cẩm từ chối thẳng.
“Thư Thư, đừng trẻ con được không?”
“Chu Cẩm, anh nghĩ chúng ta vẫn là người yêu sao?”
Anh ngẩn người: “Không là người yêu thì là gì?”
“Hôm nay anh có thể vì lời khen của ông nội mà đi Mỹ, vậy ngày mai nếu ông bắt anh cưới người phụ nữ khác thì sao? Anh cũng cưới à?”
Cuối cùng, tôi nói ra nỗi sợ giấu kín trong lòng bấy lâu.
“Anh…”
Chu Cẩm do dự.
Tôi tiếp lời: “Nếu ông dùng quyền thừa kế để ép buộc anh thì sao? Anh có thể vì em mà từ bỏ việc trả thù không?”
“Em toàn nói chuyện giả định, Thư Thư.”
Anh tránh ánh mắt tôi, định ôm tôi vào lòng.
Tôi né đi.
“Không phải giả định.”
Tôi lấy ra một chiếc máy ghi âm từ trong túi đưa cho anh.
Bên trong là toàn bộ đoạn đối thoại giữa tôi và ông nội nhà họ Chu.
“Nửa năm trước, ông nội đã đến tìm em rồi.”
“Chu Cẩm, nỗ lực của anh không uổng phí đâu.”
“Ông đã quyết định đưa anh vào danh sách thừa kế để khảo sát.”
Nghe đến đây, Chu Cẩm lập tức giật lấy máy ghi âm, ném thẳng ra ngoài ban công.
“Chuyện còn chưa xảy ra, giờ anh có làm gì cũng vô ích thôi.”
Anh vẫn không chịu đối mặt với sự thật.
Tình yêu giữa tôi và anh, ngay từ khoảnh khắc anh quyết tâm quay về tranh giành quyền thừa kế, đã bước vào ngõ cụt.
Bà nội nói đúng.
Một nhà buôn nhỏ như chúng tôi, nhà họ Chu sẽ không bao giờ để mắt tới.
Trước đây bà không phản đối chúng tôi yêu nhau là vì ba mẹ của Chu Cẩm từng cam kết chắc chắn rằng anh ấy sẽ không thừa kế nhà họ Chu.
Nhưng chẳng ai ngờ, ba mẹ anh lại qua đời.
Chu Trinh thì trở thành người thực vật.
Chu Cẩm kiên quyết giành lấy quyền thừa kế.
Anh đã bị hận thù nhấn chìm, không còn khả năng tự cứu lấy mình nữa.
Dù tôi có cố gắng kéo anh lên bờ thế nào cũng đều vô ích.
Tôi chỉ còn cách buông tay để anh tự đi tìm người có thể thật sự cứu được anh.
Có lẽ Diệp Uyển Tâm chính là người đó.
24
Tôi nhìn vào danh sách liên lạc trong WeChat.
Từng ấy thời gian rồi, Chu Cẩm không chủ động kết bạn lại với tôi, thực ra đã nói rõ suy nghĩ trong lòng anh rồi.
Tôi kết hôn, anh không về.
Chuyện đã quá rõ ràng.
Anh muốn cả nhà họ Chu.
Không tiếc đính hôn với Diệp Uyển Tâm – người đã mang thai ngoài ý muốn.
Nhà họ Diệp quyền thế ngút trời, nếu Diệp Uyển Tâm thực sự lợi hại như Lâm Du nói thì chắc chắn có thể giúp anh lấy được nhà họ Chu.
Tôi bỗng thấy nhẹ lòng.
Thứ anh khao khát nhất cuối cùng cũng có người sẵn sàng vì anh mà tranh giành.
Tôi thật sự thấy mừng cho anh.
25
Thứ Bảy nhanh chóng đến.
Kỷ Đình và Lâm Dã đã nhắn trong group từ sớm để gọi mọi người.
Từ sau cuộc gọi hôm trước với Tống Chí Viễn, tôi không liên lạc gì thêm với anh ta nữa.
Tôi có vài lần muốn đến công ty anh ta để chủ động xin lỗi, nhưng lại không hạ nổi sĩ diện.
May mà mỗi ngày vẫn có Lâm Nhụy đưa thuốc Đông y tới đúng giờ.
Tôi nhân lúc đó hỏi thăm chút chuyện về sếp cô ấy.
Lâm Nhụy nói gần đây sếp cô ấy có vẻ vẫn ổn, chỉ là bỗng mê đánh mạt chược.
Tải app trên điện thoại, rảnh lúc nào là chơi lúc đó.
“Cô Ôn, cô nói xem có phải tổng giám đốc Tống bị kích thích gì không?! Trước đây anh ấy ghét cờ bạc nhất mà.”
“Anh ấy không sao đâu.”
Tôi vỗ nhẹ vai cô, ra hiệu cứ yên tâm.
“À mà này, cô tính bao giờ tái hôn với tổng giám đốc Tống vậy? Anh ấy thật sự đáng thương lắm luôn đó.”
Trước khi rời đi, Lâm Nhụy đột nhiên nói một câu như thế.
“Đáng thương?”
Tôi kinh ngạc vì không ngờ từ này lại xuất phát từ miệng cô ấy.
Chẳng phải trước đây ngày nào cô ấy cũng đăng story chửi sếp sao?
“Tôi cũng không rõ, chỉ thấy dạo gần đây tổng giám đốc Tống trông cô đơn lắm.”
Lâm Nhụy xấu hổ đưa tay vén mái ngố trước trán, “Có lẽ là tôi nghĩ nhiều.”
“Không sao, cô cứ đi đường cẩn thận.”
26
Tiễn Linh Nhu rời đi, Kỷ Đình lái xe đến đón tôi dưới lầu nhà.
“Tôi không đi.” Tôi từ chối tham gia buổi tụ họp náo nhiệt đó.
“Diệp Uyển Tâm còn chẳng để tâm, cô giãy nảy cái gì chứ!” Kỷ Đình mở cửa xe, ra hiệu cho tôi lên.
“Cô ta tới làm gì, có quen biết gì đâu.” Tôi nhíu mày, bực bội leo lên xe.
“Người ta là vị hôn thê, mà chồng sắp cưới thì mê đánh mạt chược với tình cũ, cô ta không được đến giám sát à?” Kỷ Đình bật cười khinh khỉnh.
Tôi im lặng.
Thấy sắc mặt tôi không tốt, Kỷ Đình ghé sát lại, cười gian: “Cô đừng vội ghen, tôi nghe nói Diệp Uyển Tâm đính hôn chỉ là cho có thôi.”
“Chuyện này cũng đem ra đùa được sao?” Quả nhiên ở mấy nhà hào môn, chuyện gì cũng có thể thành trò tiêu khiển.
“Diệp Uyển Tâm nhìn ngoài thì dịu dàng đoan trang, nhưng thật ra là kiểu nổi loạn ngầm.”
“Đại học chưa tốt nghiệp đã sinh con, nghe đâu cha đứa trẻ là con trai của người giúp việc nhà cô ta.”
“Cô ta đính hôn lần này là để ép tên kia phải lộ mặt.”
“Lâm Dã kể với anh à?” Mấy chuyện riêng tư thế này chắc chỉ có Lâm Dã moi được từ Chu Cẩm.
Kỷ Đình lắc đầu: “Chồng cũ cô kể đấy.”
“Tống Chí Viễn?” Tôi càng kinh ngạc.
“Tiểu Thư, tôi…” Kỷ Đình gật đầu, ánh mắt phức tạp nhìn tôi nói: “Tống Chí Viễn hình như… rất yêu cô.”
“Anh bị sốt à?” Toàn thân tôi bỗng chốc căng thẳng, mặt cũng cứng lại.
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, vươn tay định chạm trán anh ta.
Kỷ Đình né tay tôi, nghiêm túc nói: “Cô còn nhớ năm đó tôi chia tay cô không?”
Tôi nghiến răng: “Cả đời này tôi không quên nổi.”
Khi đó, tôi và Kỷ Đình từ bạn bè thành người yêu, cảm giác dù có hơi kỳ lạ nhưng tôi vẫn đầy kỳ vọng vào tình yêu.
Kết quả vừa quen được ba ngày, anh ta đã đòi chia tay.
Còn bảo tối qua về nhà, tưởng tượng cảnh tương lai hôn tôi, sinh con với tôi xong thì… “xịt”.
Tôi tức giận đá cho anh ta một cái, vì chuyện đó mà còn tuyệt giao một thời gian.
“Là Tống Chí Viễn đã cảnh tỉnh tôi.”
27
Kỷ Đình kể hè năm lớp 8, cậu ta bất ngờ có bạn gái nên hí hửng khoe khoang khắp nơi.
Ai cũng ganh tỵ vì cậu ta có được tôi – một mỹ nữ làm bạn gái.
Chỉ có Tống Trí Viễn lạnh tanh hỏi: “Cậu chắc là cậu thích cô ấy chứ?”
“Tôi thích Tiểu Thư nhất trên đời này.” Kỷ Đình tự hào tuyên bố.
Cuộc đời mười bốn năm của cậu ta gần như gắn bó với tôi.
Từ mẫu giáo, chúng tôi đã dính như sam.
Ba Kỷ còn đùa là tôi nên về làm con dâu nhà họ.
Tiền tiêu vặt tiểu học của Kỷ Đình gần như đổ hết cho tôi, tôi dùng để mua kẹo, đồ chơi, váy công chúa Bạch Tuyết.
Mẹ tôi biết chuyện thì đánh tôi một trận.
Bà còn dẫn tôi sang nhà Kỷ xin lỗi.
Kỷ Đình lúc ấy đã hét toáng lên: “Ôn Thư là vợ tương lai của tôi, tiền của tôi tất nhiên là để cho cô ấy tiêu!”
Người lớn hai nhà đều cười rộ lên.
Cho đến trước khi tôi nhận lời làm bạn gái cậu ta năm lớp 8, Kỷ Đình vẫn nghĩ tôi là vợ tương lai của mình.
Thế mà Tống Trí Viễn lại nhìn cậu ta như nhìn kẻ ngốc, giễu cợt hỏi: “Hai người từng hôn nhau chưa?”
“Cô ấy ở trường nhận thư tình và socola của mấy nam sinh khác, cậu có tức không?”
“Không tức à!” Tống Trí Viễn cười khẩy: “Hai người còn chia quà tụi kia tặng ra, chia không đều còn cãi nhau.”
“Kỷ Đình, cậu 14 tuổi rồi mà còn không phân biệt được tình yêu với tình bạn, thật ngu ngốc.”
Kỷ Đình bị nói cho cứng họng, liền xông tới đánh nhau luôn với hắn.
“Cái tên Tống Trí Viễn đó, nhìn thì gầy yếu mà ra tay ác cực.”
Nhớ lại trận đánh năm ấy, Kỷ Đình không nhịn được cười, “Nhưng hắn nói cũng đúng, tôi với cậu thật sự không có tình cảm nam nữ, cậu cũng không có với tôi.”
“Tôi chưa từng nghe cậu kể đấy.”
Tôi không tin nổi, hóa ra cuộc chia tay năm đó còn có uẩn khúc như vậy.
“Mất mặt quá, không dám kể.” Kỷ Đình gãi mũi.
“Ngốc chết đi được.” Tôi khẽ đập nhẹ vào đầu cậu ta.
Nhưng trong lòng lại thấy nặng trĩu.
Trong ký ức của tôi, Tống Trí Viễn cực kỳ ghét tôi.
Ánh mắt hắn nhìn tôi luôn như muốn nói: “Đừng có lại gần tôi.”
Hồi lớp 1, có lần giáo viên xếp tôi trực nhật chung với hắn, hắn làm xong phần mình là định đi luôn.
Tôi hồi nhỏ hay nũng nịu, giỏi lợi dụng vẻ ngoài và giới tính để sai khiến con trai giúp mình.
Thấy hắn không định giúp gì, tôi bực bội chặn trước mặt.
“Này, cậu không được đi.”
“Tôi không tên là ‘này’.” Tống Trí Viễn sửa lời, ánh mắt lộ rõ vẻ ghét bỏ.
“Cậu phải đợi tôi làm xong rồi cùng về.”
Tôi mặc kệ hắn tên gì.
Tống Trí Viễn liếc đống việc còn lại, nhếch môi: “Ôn tiểu thư, cô cố tình làm chậm, định đợi tôi giúp chứ gì.”
“Cậu nói bậy!” Bị nói trúng tim đen, mặt tôi đỏ bừng.
“Đừng đem tôi so với đám nhóc con khác.”
“Ôn Thư, cái mặt tròn này của cô không hề hợp với gu thẩm mỹ của tôi, hiểu chưa?”
Tống Trí Viễn đẩy tôi ra, dứt khoát bỏ đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng hắn, lần đầu tiên trong đời bị một cậu con trai làm cho khóc vì tức.
Sau đó, tôi còn vài lần thử tiếp cận hắn, nhưng đều bị mỉa mai không thương tiếc.
Tôi từng hỏi Vệ Hành, có phải não hắn có vấn đề không.
Vệ Hành gật đầu: “Tớ cũng không dám chơi với hắn.”
Từ đó, tôi từ bỏ ý định làm bạn với hắn.
Hơn nữa, hắn thật sự là kiểu người tính cách cô lập, trong lớp ít ai chơi cùng.
Giờ ra chơi, hắn thường ngồi một mình đọc sách.
Thầy cô thì thích kiểu học sinh ngoan ngoãn trầm lặng như hắn, cộng thêm lần nào thi cũng đứng nhất khối.
Tuy lạnh lùng là vậy, nhưng trong lớp vẫn có vài cô gái không biết điều thích hắn.
Nhớ hồi cấp ba, có cô bạn trong lớp gửi cho hắn một bức thư tỏ tình viết bằng tiếng Anh.
Tống Trí Viễn trước tiên chỉ ra vài lỗi ngữ pháp trong thư rồi tuyên bố: chỉ nhìn trình độ viết thư cũng biết IQ đối phương không đủ chuẩn làm bạn gái hắn.
Cô bạn tức quá đi kể với bạn cùng bàn, chuyện lan ra.
Có người hóng chuyện hỏi Tống Trí Viễn: “Chuẩn IQ tuyển bạn gái của cậu là bao nhiêu?”
Tống Trí Viễn nghĩ một lúc rồi đáp: “Không ngu là được.”
Nói xong, cả trường như nổ tung.
Đứng hạng 20 toàn khối bị hắn coi là ‘ngu’!
Khi đó, tôi còn rảnh rỗi đi tra hạng của mình.
Xem xong, tôi đau lòng hỏi Chu Cẩm: “Hạng 368 toàn khối, có phải là gần… ngu hẳn rồi không?”
Chu Cẩm cười: “Cậu có ngu, tôi cũng lấy.”
Tôi xấu hổ vung tay đánh cậu ta.
Chu Cẩm liền nhân cơ hội tỏ tình tiếp: “Ôn Thư, tiêu chuẩn chọn vợ của tôi chính là cậu, dù cậu ngu tôi vẫn yêu!”
Không màng xung quanh có người, tôi ngượng quá bỏ chạy.
Không ngờ lại đụng trúng Tống Trí Viễn đang đi tới.
“Xin lỗi.” Tôi lúng túng nói.
“Phiền.” Tống Trí Viễn liếc tôi, lạnh lùng bước đi.
“Ôn Thư, cậu không sao chứ?” Chu Cẩm chạy tới, lo lắng hỏi.
Tôi nhìn theo bóng lưng Tống Trí Viễn, lắc đầu.
Đúng là một người kỳ quặc.
Một người kỳ quặc như vậy, từ rất sớm đã thích tôi sao?