#TTTY 1599 Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngốc! Anh đúng là một tên ngốc!
“Cô chẳng phải còn có con với hắn sao?”
“Con cái gì mà con? Nói thật với anh Lý, đứa trẻ đó đến em còn chẳng biết là của ai! Lỡ có rồi, hắn chịu gánh thì em sinh ra thôi. Nếu anh không thích con nít, em có thể bỏ nó bất cứ lúc nào!”
“Yêu tinh nhỏ của tôi!”
Cả hai đang quấn lấy nhau, thì Mạnh Sâm không kìm được nữa, lao vào phòng, túm lấy Tần Nhược lôi khỏi người đàn ông kia.
“Cô nói gì? Đứa trẻ không phải con của Vương Thành?!”
“Mạnh Sâm? Sao anh lại ở đây?”
Nhìn thấy Mạnh Sâm bất ngờ xuất hiện, sắc mặt Tần Nhược tái mét, vô thức lùi lại mấy bước.
“Anh… anh đến đây từ khi nào?”
Mạnh Sâm siết chặt cổ tay cô, giận dữ gằn từng chữ:
“Tôi hỏi lại lần nữa, đứa trẻ có phải con của Vương Thành không?”
“Không phải!”
Đã đến nước này, Tần Nhược chẳng cần che giấu nữa. Cô hất tay Mạnh Sâm ra, núp sau lưng gã đàn ông tên Lý tổng.
“Con cái gì chứ? Tôi và Vương Thành chưa từng có quan hệ gì, thì lấy đâu ra con? Cái loại đàn ông nhu nhược như hắn, đến chạm vào tôi còn chẳng dám, lấy tư cách gì khiến tôi mang thai?”
Mạnh Sâm sững người, như rơi vào hố băng lạnh buốt không đáy, máu trong người như đông cứng lại.
“Cô lừa tôi? Cô đã luôn lừa tôi sao?!”
Anh gầm lên, hất tung bàn rượu trong phòng.
Ly tách, chai lọ vỡ vụn văng tung tóe.
Gã Lý tổng giận dữ, xông tới đẩy anh:
“Này! Thằng ranh, mày đến gây chuyện phải không? Tao cảnh cáo, cút ngay! Đừng làm hỏng hứng của tao, không thì tao khiến mày sống không bằng chết!”
“Cút!” – Mạnh Sâm gào lên…
Mạnh Sâm ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao bén ngót, phóng thẳng về phía hai người trước mặt, như muốn xé rách họ ra từng mảnh.
Lý tổng bị ánh mắt ấy dọa cho rùng mình, nhưng lại không muốn mất mặt trước mặt Tần Nhược, bèn mạnh miệng nói:
“Lão tử không cút, mày thì làm gì được tao?”
Lời còn chưa dứt, Mạnh Sâm đã chụp lấy một chai bia dưới đất, giáng mạnh lên trán người đàn ông.
Trong tích tắc, máu từ trán ông ta chảy đầm đìa.
Tần Nhược hoảng loạn hét lên:
“Á! Lý tổng! Anh không sao chứ? Mạnh Sâm, anh điên rồi à? Anh làm gì vậy?!”
“Đi với tôi!”
Mạnh Sâm túm lấy tay Tần Nhược định kéo cô đi. Tần Nhược giãy giụa, không chịu.
“Buông ra! Mạnh Sâm, anh bị điên rồi! Dựa vào đâu mà bắt tôi đi? Tôi không đi!”
“Dựa vào đâu à?” – Mạnh Sâm quay đầu, trừng mắt nhìn cô:
“Dựa vào tôi là chồng cô! Hôm nay xem ai dám cản tôi!”
Câu nói ấy khiến Tần Nhược sững người – đúng vậy, cô và Mạnh Sâm vẫn chưa chính thức ly hôn.
Hôm nay, nếu Mạnh Sâm thật sự ép buộc, cô cũng chẳng có cách nào cản được.
Sau một hồi suy nghĩ, cô đành ngoan ngoãn đi theo anh về biệt thự.
Vừa về đến nhà, Mạnh Sâm đã đẩy mạnh Tần Nhược ra.
Tần Nhược không đứng vững, ngã phịch xuống sàn.
“Anh làm gì vậy? Anh làm tôi đau đấy!”
“Phu nhân, tiên sinh, hai người về rồi! Tiểu thư hình như bị sốt!”
Người giúp việc nghe tiếng động, vội chạy từ trên lầu xuống.
Nhưng khi nghe nói con gái bị sốt, Tần Nhược lại thản nhiên như không:
“Sốt thì sốt, chứ có chết đâu.”
“Cô nói gì cơ?”
Ánh mắt Mạnh Sâm run lên dữ dội, anh nhìn người phụ nữ trước mặt, nở một nụ cười đầy chua chát:
“Tần Nhược, tôi không ngờ cô lại là người đáng sợ đến thế.”
“Sao? Giờ anh thấy ghê tởm tôi rồi? Khi anh ôm tôi, hôn tôi, lên giường với tôi, sao anh không thấy ghê nhỉ?”
Tần Nhược đứng dậy, vòng tay ôm cổ Mạnh Sâm, cố tình trêu tức:
“Giờ hối hận rồi à? Hối hận vì đã ly hôn với Kiều Thanh Ly để đến với tôi? Nhưng tôi nói cho anh biết, anh hối hận thì cũng muộn rồi! Cô ta sẽ không tha thứ cho anh đâu, cũng không quay về với anh! Từ lúc tôi nhắn tin cho cô ta mà cô ta không thèm trả lời, tôi đã biết – cô ta hoàn toàn chết tâm với anh rồi! Muốn cứu vãn? Muốn tái hợp? Đừng mơ!”
“Cô… rốt cuộc đã làm những gì sau lưng tôi?!”
Mạnh Sâm tức giận đến tột đỉnh, giơ tay bóp mạnh cổ cô ta.
“Khụ… khụ… Anh điên rồi sao? Buông tôi ra!”
Tần Nhược bị bóp đến nghẹt thở, chỉ còn cách đưa điện thoại ra:
“Anh muốn biết gì, trong điện thoại có cả đấy!”
Mở điện thoại, những dòng tin nhắn Tần Nhược gửi cho Kiều Thanh Ly như từng nhát dao đâm vào tim Mạnh Sâm.
Hóa ra từ khi họ vừa mới bên nhau, Tần Nhược đã liên tục gửi tin cho Kiều Thanh Ly – hình ảnh họ hôn nhau, thậm chí là ảnh trên giường…
Từ sự phẫn nộ ban đầu, Kiều Thanh Ly dần dửng dưng, rồi xóa và chặn cô ta khỏi cuộc đời.
Mạnh Sâm không thể tưởng tượng nổi trong suốt một năm qua, Kiều Thanh Ly đã chịu đựng những gì.
“Cô lại dám khiêu khích Tiểu Ly!”
Anh trừng mắt nhìn Tần Nhược, ánh mắt như muốn thiêu rụi cô.
Tần Nhược vẫn dửng dưng, cười lạnh:
“Thì sao? Những chuyện anh làm, lẽ ra nên biết sớm sẽ có ngày hôm nay. Tôi nói cho anh biết, Mạnh Sâm – tôi chán ngấy anh rồi! Mai chúng ta đi ly hôn! Loại đàn ông vô dụng như anh, tôi nhìn thôi cũng muốn nôn!”
Nói xong, cô ta giật lại điện thoại, lạnh lùng bước lên lầu.
Người giúp việc ôm đứa trẻ, cẩn trọng hỏi:
“Tiên sinh… đứa bé vẫn còn sốt, phải làm sao ạ?”
Mạnh Sâm ngồi phịch xuống ghế, nhìn đứa trẻ trong lòng người giúp việc, im lặng rất lâu rồi mới nói:
“Đưa đến bệnh viện đi.”
Dù đứa bé không phải con của người anh em thân thiết, nhưng cũng là một sinh mệnh.
Tần Nhược có thể lạnh lùng không quan tâm, nhưng anh thì không thể.
Dù sao, anh cũng từng suýt nữa đã làm cha.
Nghĩ đến đứa con mà Kiều Thanh Ly phải bỏ, tim anh lại nhói lên từng cơn đau như dao cắt.
Mạnh Sâm tự mình đưa đứa bé đến bệnh viện. May mà đưa đi kịp thời, tình trạng không quá nghiêm trọng.
Anh ở lại bệnh viện suốt đêm để chăm sóc đứa bé. Sáng hôm sau, điện thoại vang lên – là Tần Nhược.
“Mạnh Sâm, hôm nay đi làm thủ tục ly hôn đi. Đừng làm lỡ việc tôi đi câu đại gia!”
Mạnh Sâm không thể tin nổi, trên đời lại có người mẹ máu lạnh như vậy – con gái sốt, cả đêm không về, cũng chẳng thèm hỏi han lấy một câu.
Anh chợt nhớ đến Kiều Thanh Ly – người phụ nữ luôn đổi tiền lẻ để bố thí cho ăn xin,
thấy mèo hoang liền mua đồ ăn cho chúng,
thậm chí còn đưa chim bị thương vào tiệm thú y cứu chữa.
So với cô, Tần Nhược đúng là lạnh lùng, đáng sợ đến rợn người.
“Con gái cô nhập viện, cô không thèm hỏi han sao? Tần Nhược, cô là mẹ nó đấy!”
“Sao? Chưa chết là được rồi mà? Mau đến cục dân chính đi, tôi phải đi đăng ký kết hôn với Lý tổng nữa!”
Mạnh Sâm thất vọng đến cùng cực. Sau khi giao đứa bé cho người giúp việc, anh đến cục dân chính làm thủ tục ly hôn với Tần Nhược.
Ký xong giấy tờ, Tần Nhược chẳng thèm ngoái đầu, bước lên xe của Lý tổng.
Nhìn chiếc xe lao vút đi, Mạnh Sâm chỉ thở dài một tiếng.
Chuyện xảy ra thời gian qua khiến anh mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.
Điều duy nhất anh muốn bây giờ là bay đến nước M, cầu xin sự tha thứ của Kiều Thanh Ly.
Anh sắp xếp ổn thỏa mọi việc, mua vé máy bay sang tìm cô.
Nhưng khi đến nơi, quản gia nói:
“Tiểu thư không còn ở đây nữa.”
“Cô ấy đi đâu rồi? Bao giờ về?”
“Chuyện đó… tôi không biết. Mạnh tiên sinh, tiểu thư từng dặn – cô ấy không muốn gặp lại anh. Mong anh rời đi.”
“Không, tôi đã ly hôn với Tần Nhược rồi. Lần này tôi quay lại là để cầu xin cô ấy tha thứ. Làm ơn, cho tôi gặp cô ấy! Cô ấy nhất định sẽ tha thứ cho tôi!”
Anh van nài, đúng lúc đó, ba mẹ Kiều Thanh Ly đang chuẩn bị ra ngoài, xe vừa rời cổng thì anh lao ra chặn đầu xe.
“Anh điên rồi sao?”
Tài xế thắng gấp, suýt nữa đâm phải anh.
Ông Kiều tức giận:
“Cậu làm cái gì vậy? Muốn chết thì đừng liên lụy người khác!”
“Ba… không, chú ơi, cháu đã ly hôn với Tần Nhược rồi! Xin cho cháu gặp Tiểu Ly một lần thôi, cháu thực sự rất nhớ cô ấy…”
Chỉ mới một tháng, từ một chàng trai phong độ, Mạnh Sâm đã trở thành kẻ râu ria lởm chởm, tiều tụy khổ sở.
Anh quỳ sụp xuống đất, khẩn cầu hai vị phụ huynh cho mình được gặp lại người con gái năm xưa…
Nhưng cha của Kiều Thanh Ly lại lạnh lùng nói:
“Con gái tôi đã không còn ở đây nữa, sau này cậu cũng đừng mơ tưởng sẽ gặp lại nó.”
Dứt lời, ông ra lệnh cho tài xế lái xe rời đi.
Mạnh Sâm tuyệt vọng nhìn chiếc xe khuất dần, anh quỳ sụp xuống nền đất, không nhúc nhích suốt một thời gian dài.
Trời đã tối đen, vậy mà anh vẫn không có ý định rời đi.
Quản gia nhìn cảnh ấy, trong lòng có chút không đành lòng.
“Mạnh tiên sinh, sao phải khổ như vậy? Ông chủ nhà tôi không gạt cậu đâu, tiểu thư thật sự đã rời khỏi đây rồi. Cô ấy đã…”
Quản gia do dự, chưa nói hết câu thì Mạnh Sâm như người chết đuối vớ được cọc, vội vàng nắm lấy tay ông:
“Cô ấy đi đâu? Quản gia Lý, xin ông nói cho tôi biết. Đây là một tấm ngân phiếu năm trăm nghìn, chỉ cần ông nói cho tôi biết tiểu thư nhà ông đang ở đâu, tôi có thể đưa thêm cho ông năm trăm nghìn nữa!”
Vừa nói, anh vừa nhét tấm ngân phiếu vào tay quản gia.
Quản gia thở dài, cuối cùng vẫn không nhận lấy.
“Tôi không cần tiền của cậu. Tôi chỉ thấy cậu thật đáng thương thôi. Mạnh tiên sinh, tôi nói cho cậu biết một chuyện nữa vậy: đứa bé trong bụng tiểu thư, thật ra vẫn còn, cô ấy không hề bỏ nó đi.”
Quản gia nghĩ, có lẽ Kiều Thanh Ly chưa phá thai là vì cô vẫn còn yêu Mạnh Sâm. Nhìn bộ dạng hối lỗi của anh, ông quyết định giúp anh một lần.
“Thật sao? Tiểu Ly chưa bỏ đứa bé của chúng tôi!”
Đây có lẽ là tin vui nhất mà Mạnh Sâm được nghe suốt bao ngày qua. Anh nghẹn ngào rơi lệ:
“Cảm ơn ông, quản gia Lý, cảm ơn ông nhiều lắm!”
“Cậu đừng cảm ơn tôi, tôi chỉ nghĩ rằng trong lòng tiểu thư vẫn còn có cậu. Đây là địa chỉ, cậu hãy tự đến tìm cô ấy đi. Nhưng mà… tiểu thư đã mang thai hơn năm tháng rồi, tốt nhất là cậu đừng làm phiền cô ấy thì hơn.”
Tay cầm tờ địa chỉ run rẩy, Mạnh Sâm cảm ơn rối rít rồi lập tức lên đường đến hòn đảo nơi Kiều Thanh Ly đang ở.
Kể từ khi đến đảo, tâm trạng của Kiều Thanh Ly trở nên tốt hơn rất nhiều.
Dù cuộc sống trên đảo có chút buồn tẻ, nhưng mỗi sáng thức dậy được nghe tiếng chim hót, ngắm nhìn biển xanh bao la, cô cũng thấy lòng bình yên lạ thường.
Mỗi ngày, cô chỉ đi dạo quanh đảo, hóng gió, phơi nắng. Cô đã rất lâu rồi không còn nghĩ đến Mạnh Sâm nữa. Cuộc sống trước đây của cô dường như đều xoay quanh anh.
Đến bây giờ cô mới nhận ra, mình đã lãng phí biết bao thời gian.
Ước nguyện lớn nhất hiện tại của cô, là sinh con ra thật bình an, khỏe mạnh.
Để tiện chăm sóc con gái và đứa trẻ sắp chào đời, cha mẹ Kiều đã thuê một nhóm nhân viên mới lên đảo, bao gồm đầu bếp, quản gia và người giúp việc.
Trước đây khi chăm sóc Tần Nhược lúc mang thai, Mạnh Sâm đã học được một số kỹ năng nấu nướng. Nhờ sự giúp đỡ của quản gia Lý, anh đã thành công vào được biệt thự trên đảo với vai trò là… đầu bếp riêng của Kiều Thanh Ly.
Sợ làm cô xúc động, anh chưa từng để lộ thân phận, chỉ lặng lẽ chuẩn bị ba bữa ăn mỗi ngày cho cô, âm thầm chăm sóc cô và đứa trẻ trong bụng.
Có lúc anh cũng len lén ra ngoài nhìn cô. Thấy cô cười, anh cũng mỉm cười. Thấy cô buồn bã, anh cũng thấy đau lòng.
Tất cả những điều đó, Kiều Thanh Ly đều không hề hay biết.
Cho đến khi mang thai đủ mười tháng, cô hạ sinh một bé trai khỏe mạnh.
Đêm sinh con hôm đó, Mạnh Sâm đã canh chừng bên ngoài cả đêm.
Khi nghe tiếng khóc đầu tiên của con, anh bật khóc như một đứa trẻ.
Anh muốn ngay lập tức lao vào để được nhìn con một cái, nhưng cha mẹ Kiều Thanh Ly lại đột nhiên đến nơi nên anh đành lặng lẽ rút lui.
Những ngày sau đó, anh vẫn tiếp tục lựa chọn âm thầm ở lại, làm người bảo vệ vô hình cho mẹ con cô.
Nhưng rồi, anh bất ngờ nhận được một cuộc điện thoại.
“Alo?”
“Mạnh Sâm.”
Từ bên kia vang lên giọng lạnh lùng của Tần Nhược, khiến anh khẽ nhíu mày, chẳng muốn nghe tiếp.
“Cô tìm tôi làm gì? Giữa chúng ta bây giờ chẳng còn liên quan gì nữa.”
“Tôi thấy bài đăng của anh trên bạn bè đấy.”
Tần Nhược bật cười chua chát: “Chúc mừng anh, vừa được quý tử ha.”
Đúng là Mạnh Sâm đã đăng một bức ảnh lén chụp lên mạng xã hội. Anh quá phấn khích mà chẳng biết nói với ai, nên mới đăng lên để giải tỏa niềm vui.
Anh định xoá ngay sau đó, nhưng còn chưa kịp làm thì đã bị Tần Nhược nhìn thấy.
Giọng điệu châm chọc của cô khiến Mạnh Sâm vô cùng khó chịu:
“Rốt cuộc cô muốn nói gì?”
“Mạnh Sâm, anh có biết mấy tháng nay tôi đã phải trải qua những gì không?”
Giọng Tần Nhược chợt trùng xuống: “Anh có biết… con gái tôi… không còn nữa rồi không?”
“Cái gì?” Mạnh Sâm siết chặt điện thoại, tay khẽ run. “Sao lại như vậy được?”
Dù đứa bé không phải con anh, cũng chẳng phải con của Vương Thành, nhưng dù sao cũng là một sinh mạng. Anh vẫn quan tâm. Không ngờ mới vài tháng, đứa trẻ đã không còn…
“Là do anh mặc kệ tôi, nên con bé mới mất. Tất cả là tại anh!”
“Tần Nhược, cô điên rồi à? Đó là con cô, không phải con tôi. Dù có chuyện gì xảy ra, thì cũng là vì cô – một người mẹ vô trách nhiệm!”
“Haha!”
Tần Nhược bỗng bật cười lớn:
“Mạnh Sâm, chính anh đã nói – con gái tôi cũng là con gái anh. Anh từng bảo nó gọi anh là ba. Vậy bây giờ thì sao? Có con riêng rồi, thì định bỏ mặc con tôi, đúng không?”
Mạnh Sâm cảm thấy Tần Nhược có gì đó không ổn. Anh hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh bản thân, dịu giọng hỏi:
“Có phải em đã gặp chuyện gì rồi không? Ngày hôm đó em ly hôn với anh chẳng phải nói muốn kết hôn với cái ông Lý gì đó sao? Nếu đã kết hôn rồi thì hãy sống cho tốt, sao còn phải quay lại làm phiền anh?”
“Anh còn dám nói à! Nếu không phải vì anh, tôi sao có thể ra nông nỗi này? tôi cứ ngỡ Lý tổng là người đàn ông tốt, ai ngờ hắn căn bản không hề định cưới tôi! Hắn chỉ coi tôi là món đồ chơi! Còn đứa con của tôi… cũng chết rồi… là chết vào ngày hắn đưa tôi lên giường với người khác! Mạnh Sâm, tôi thành ra thế này tất cả đều là do anh hại! Anh hại tôi thê thảm như vậy, thế mà lại còn quay lại với Kiều Thanh Ly, còn có con với cô ta!”
“Mạnh Sâm, tôi hận anh! tôi hận Kiều Thanh Ly! Tại sao cô ta lại có thể sống tốt hơn tôi? Tại sao tôi đã cướp người đàn ông của cô ta mà cô ta vẫn sống yên ổn? tôi nhất định sẽ không để yên cho hai người, tuyệt đối không!”
Nói xong, Tần Nhược liền cúp máy.
Mạnh Sâm không ngờ mọi chuyện lại đi đến mức này, nhưng cũng không mấy bận tâm.
Dù sao Tần Nhược có làm loạn thế nào cũng chẳng thể gây chuyện đến tận hòn đảo tư nhân này.