#TTTY 1618 Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thẩm Mặc Bạch lắc đầu: “Không thể nào, cô ấy là vợ con… con bị thương rồi, sao cô ấy có thể không đến?”
Mẹ anh nhìn anh, nghiêm giọng hỏi: “Mặc Bạch, con đã từng tốt với Bạch Linh chưa?”
Thẩm Mặc Bạch sững người: “Mẹ, ý mẹ là gì?”
Bà nói tiếp: “Ba năm nay, trong mắt con chỉ có Lâm Ngôn Yên, Bạch Linh đã vì con làm biết bao nhiêu việc, con có từng để ý chưa?”
Thẩm Mặc Bạch không nói gì.
Bà lại nói tiếp: “Hôm cưới, Lâm Ngôn Yên gọi điện nói bị bệnh, Con liền bỏ lại Bạch Linh một mình ở lễ cưới, chạy đi chăm sóc cô ta, Bạch Linh chờ con ở nơi tổ chức lễ cưới suốt ba tiếng đồng hồ.”
“Đến ngày kỷ niệm cưới, con hứa sẽ ăn tối với Bạch Linh, Kết quả là Lâm Ngôn Yên nói bị bạn trai cũ quấy rối, Con lại bỏ đi, để Bạch Linh một mình ngồi ở nhà hàng đến khi đóng cửa.”
“Bạch Linh nhập viện vì bệnh, con thì đi xem phim với Lâm Ngôn Yên. Đến sinh nhật Bạch Linh, con lại đi công tác cùng Lâm Ngôn Yên.
Mặc Bạch, tất cả những chuyện đó, con đã quên rồi sao?”
Sắc mặt Thẩm Mặc Bạch tái nhợt, “Nhưng con và Ngôn Yên là thanh mai trúc mã mà…”
Mẹ anh cười lạnh: “Thanh mai trúc mã thì có thể làm tổn thương vợ sao?
Mặc Bạch, con có thấy mình xứng đáng với Bạch Linh không?”
Thẩm Mặc Bạch vẫn im lặng.
Bà nói tiếp: “Con có biết tại sao Bạch Linh không đến không? Vì trái tim cô ấy đã chết từ lâu rồi. Cô ấy đã hoàn toàn thất vọng về con.”
Thẩm Mặc Bạch nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài nơi khóe mắt: “Không thể nào… cô ấy là vợ con…”
Mẹ anh lắc đầu, đứng dậy: “Mẹ đi mua chút gì cho con ăn.”
Nói xong, mẹ anh rời khỏi phòng bệnh.
Thẩm Mặc Bạch nằm trên giường, hồi tưởng lại quá khứ giữa anh và Bạch Linh.
Ba năm trước, vào ngày họ kết hôn, trong lễ cưới, Bạch Linh mặc chiếc váy cưới màu trắng, nở nụ cười hạnh phúc.
Nhưng đúng lúc đó, Lâm Ngôn Yên gọi điện đến, nói cô ấy bị sốt cao, rất khó chịu.
Thẩm Mặc Bạch do dự, Bạch Linh nhìn anh, hỏi: “Mặc Bạch, có chuyện gì vậy?”
Anh đáp: “Ngôn Yên bị bệnh, anh phải qua xem cậu ấy thế nào.”
Nụ cười của Bạch Linh cứng đờ: “Nhưng hôm nay là lễ cưới của chúng ta mà.”
Thẩm Mặc Bạch nói: “Anh biết, nhưng Ngôn Yên đang ở nhà một mình, bố mẹ cô ấy không có ở đó.
Anh sẽ quay lại nhanh thôi.”
Nói xong, anh thật sự rời đi, để Bạch Linh đứng lặng lẽ một mình trên sân khấu.
Khách khứa bắt đầu xì xào: “Chú rể đâu rồi?”
“Nghe nói là đi chăm sóc thanh mai trúc mã.” “Cô dâu thật đáng thương!”
Bạch Linh cố nén nước mắt, cúi đầu trước mọi người, nói: “Xin lỗi, hôn lễ sẽ hoãn lại.”
Sau đó cô lặng lẽ rời sân khấu, vào phòng hóa trang cởi váy cưới, thay đồ thường ngày rồi một mình trở về nhà.
Mãi đến nửa đêm, Thẩm Mặc Bạch mới trở về. Bạch Linh đang ngồi trong phòng khách đợi anh.
Vừa vào cửa, Thẩm Mặc Bạch liền nói: “Bạch Linh, anh xin lỗi.”
Bạch Linh cười nhẹ: “Không sao đâu. Ngôn Yên thế nào rồi?”
Thẩm Mặc Bạch đáp: “Cậu ấy ổn rồi, đã hạ sốt.”
Bạch Linh gật đầu: “Vậy thì tốt.”
Thẩm Mặc Bạch thở phào nhẹ nhõm, tiến tới ôm cô vào lòng: “Cảm ơn em đã hiểu cho anh.”
Bạch Linh tựa vào ngực anh, nước mắt rơi xuống, nhưng cô không lên tiếng.
Ba năm sau đó, những chuyện tương tự cứ liên tục lặp lại.
Mỗi lần như vậy, Bạch Linh đều chờ đợi — Chờ Thẩm Mặc Bạch về nhà, chờ anh dành thời gian cho mình, chờ anh nhớ tới cô.
Nhưng lần nào Thẩm Mặc Bạch cũng vắng mặt vì Lâm Ngôn Yên.
Cho đến ngày hôm qua — Lâm Ngôn Yên gây chuyện, đắc tội với một tên du côn. Tên đó dẫn người định dạy cho cô một bài học.
Thẩm Mặc Bạch gọi điện cho Bạch Linh: “Bạch Linh, Ngôn Yên đang gặp nguy hiểm, anh phải đi cứu cậu ấy!”
Bạch Linh nghẹn ngào: “Mặc Bạch… lần này… anh có thể đừng đi được không?”
Nhưng Thẩm Mặc Bạch vẫn nói:
“Mạng sống của Ngôn Yên đang bị đe dọa,
anh không thể làm ngơ.”
Nước mắt Bạch Linh lăn dài: “Được… anh đi đi.”
Thẩm Mặc Bạch cúp máy, lập tức lao đến chỗ Lâm Ngôn Yên. Kết quả đúng như lời đồn — tên du côn đó thật sự mang theo súng.
Để bảo vệ Lâm Ngôn Yên, Thẩm Mặc Bạch đứng chắn trước cô, trúng ba phát đạn.
Lâm Ngôn Yên sợ hãi tột độ, ôm lấy anh bật khóc: “Mặc Bạch, anh đừng dọa em…!”
Thẩm Mặc Bạch cố gượng cười: “Không sao, anh không sao…”
Rồi ngất lịm đi. Lúc tỉnh lại, anh đã ở trong bệnh viện.
Phản ứng đầu tiên của anh là bảo mẹ gọi điện cho Bạch Linh, Anh nghĩ cô sẽ đến chăm sóc mình — Dù sao anh cũng bị thương nặng thế này.
Thế nhưng… Bạch Linh không đến.
Thẩm Mặc Bạch nằm trên giường bệnh, chờ suốt một ngày, rồi hai ngày, ba ngày… Bạch Linh vẫn không đến.
Đến ngày thứ tư, một luật sư xuất hiện: “Chào anh Thẩm, tôi là luật sư được Bạch Linh ủy quyền.
Đây là đơn ly hôn, mời anh xem qua.”
Thẩm Mặc Bạch chết lặng.
“Cái gì?” — Thẩm Mặc Bạch gần như không tin nổi tai mình.
Luật sư nói với giọng điềm tĩnh: “Cô Bạch nói rằng cô ấy không muốn chờ đợi nữa. Cô ấy muốn ly hôn.”
Thẩm Mặc Bạch lắc đầu liên tục: “Không thể nào, cô ấy sẽ không làm vậy đâu!”
Luật sư đặt tờ đơn ly hôn lên tủ đầu giường, nói: “Thẩm tiên sinh, cô Bạch đã ký tên rồi, mời anh xem qua và cân nhắc.”
Nói xong, ông ta rời khỏi phòng bệnh.
Thẩm Mặc Bạch run rẩy cầm lấy bản thỏa thuận, ngón tay anh khẽ run, nhìn thấy rõ ràng chữ ký của Bạch Linh ở cuối trang.
Nước mắt anh rơi lã chã: “Bạch Linh… em thật sự muốn rời bỏ anh sao?”
Lúc này, mẹ anh bước vào phòng, nhìn thấy tờ giấy trên bàn thì mặt biến sắc.
Bà cầm lên xem, rồi nhìn con trai: “Bạch Linh muốn ly hôn với con sao?”
Thẩm Mặc Bạch gật đầu, nước mắt không ngừng chảy: “Mẹ… con phải làm sao bây giờ?”
Bà Thẩm thở dài nặng nề: “Đây là do con tự chuốc lấy.
Những gì con đã làm với Bạch Linh, cô ấy đều nhớ rõ.
Lần này, việc con vì Lâm Ngôn Yên mà chắn đạn, chính là giọt nước tràn ly khiến cô ấy hoàn toàn tuyệt vọng.”
Thẩm Mặc Bạch nghẹn ngào: “Nhưng con không thể nhìn Ngôn Yên chết trước mặt con được.”
Mẹ anh lạnh lùng nói: “Vậy thì con cứ nhìn Bạch Linh chết trong lòng đi. Mặc Bạch, đó là lựa chọn của con.”
Thẩm Mặc Bạch ôm mặt, khóc như một đứa trẻ: “Mẹ, con sai rồi…”
Bà chỉ lắc đầu: “Muộn rồi.”
Sau khi xuất viện, việc đầu tiên Thẩm Mặc Bạch làm là đi tìm Bạch Linh.
Nhưng ngôi nhà trống rỗng, tủ quần áo mở toang, bên trong chẳng còn gì, bàn trang điểm trống không, sách vở trong phòng làm việc cũng biến mất.
Anh đứng lặng trong phòng ngủ, nhìn căn nhà lạnh lẽo mà tim đau nhói như dao cắt.
Anh lấy điện thoại gọi cho Bạch Linh — máy đã tắt.
Gọi cho bạn bè của cô, ai cũng nói không biết cô đang ở đâu.
Thẩm Mặc Bạch như phát điên, chạy khắp nơi tìm kiếm: đến quán cà phê cô thường ghé, hiệu sách cô thích, công viên cô hay dạo…
Nhưng chẳng thấy bóng dáng cô đâu.
Một tháng trôi qua, vẫn không có tin tức gì.