#TTTY 1629 Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nếu hôm nay đúng là em tôi xài tiền của anh ta, liệu Trương Duệ còn dễ nói chuyện như vậy không?
Liệu anh ta có đồng ý không ly hôn không?
Câu trả lời là: Không.
Nếu đúng như lời anh ta nói, rằng em tôi tiêu tiền của nhà họ Trương, cả nhà họ sớm đã xông vào nhà tôi mà đòi nợ ầm trời rồi.
Tôi đâu có ngốc đến mức để anh ta nói gì tôi cũng tin.
Thấy anh ta không chịu ký, tôi liền ném bản hợp đồng ly hôn thẳng vào người anh ta.
“Trong vòng một tuần, ký tên vào. Nếu không, một tuần sau — gặp nhau ở tòa.”
Nói xong, tôi quay lưng đi thẳng vào phòng.
Thấy tôi thật sự nghiêm túc, Trương Duệ hoảng hốt giữ chặt lấy cổ tay tôi.
“Dao Dao! Anh biết sai rồi! Anh không nên so đo với em chuyện tiền bạc, em cho anh thêm một cơ hội được không?”
Tôi không chút do dự hất tay anh ta ra.
Nực cười. Cái hố lửa này, tôi đã nhảy vào một lần là quá đủ.
Nếu nhảy lại lần nữa, ngay cả tôi cũng sẽ khinh thường chính mình.
Rất nhanh sau đó, không biết là Trương Duệ đã nghĩ thông ra hay vì lý do gì.
Nhóm chat của tôi rung lên một cái.
Trương Duệ gửi tin nhắn trong nhóm, yêu cầu dì, anh họ và em gái anh ta dựa theo số tiền nợ ghi trên bảng sao kê của tôi, trả lại đầy đủ cho tôi.
Tôi cong môi cười nhẹ.
Bắt bọn họ trả tiền, đúng là chuyện viển vông.
Tiền đã vào túi rồi, làm sao họ còn cam tâm móc ra trả lại?
Quả nhiên, tin nhắn của Trương Duệ như ném đá xuống biển.
Không một ai trả lời.
Nhưng chuyện đó không liên quan gì đến tôi.
Cho dù họ không chịu trả, tôi vẫn có thể tìm Trương Duệ và mẹ anh ta đòi tiền.
Dù sao lúc đầu cũng là mẹ anh ta đứng ra bảo lãnh hết lần này đến lần khác, tôi mới đồng ý cho anh họ anh ta vay tiền.
Giấy bảo lãnh có chữ ký tay của bà ta vẫn còn trong tay tôi.
Không sợ bà ta chối.
Có lẽ thấy mãi không ai phản hồi.
Mẹ Trương Duệ hoàn toàn cuống lên.
Bà ta trực tiếp @ dì của Trương Duệ – Ngô Thái Hà trong nhóm:
“Thái Hà, cô nói gì đi chứ! Tôi biết cô thấy tin nhắn rồi, đừng giả chết với tôi!”
“Lúc cô mượn tiền Lý Dao là có ký giấy nợ đàng hoàng, nếu cô không trả, Lý Dao sẽ kiện cô ra tòa đó, con bé này nó dám làm thật đấy!”
Nhận được tin bị @.
Ngô Thái Hà cũng không giả vờ nữa.
Bà ta lập tức tức tối trả lời:
“Chị đừng nói bậy! Nếu không phải chị nói số tiền đó đều là tiền của Duệ Duệ, nếu tôi không mượn thì cũng bị Lý Dao tiêu hết, tôi sao có thể mượn chứ?”
“Bây giờ dựa vào đâu bắt tôi trả tiền? Tôi không đời nào trả!”
Nhóm chat im lặng vài giây.
Rất nhanh.
Ngô Thái Hà lại gửi thêm một đoạn ghi âm.
Bà ta cười khẩy:
“Chị gấp cái gì chứ? Chỉ cần hai đứa nó chưa ly hôn, đây vẫn là tranh chấp gia đình, cảnh sát cũng chẳng quản được đâu.”
“Căn bản không cần trả tiền.”
Tim tôi chợt trầm xuống.
07
Có lẽ thấy lời Ngô Thái Hà nói có lý.
Trương Bác Đào cũng ló mặt ra:
“Dì nói đúng đó, dì à, dì bảo Trương Duệ dỗ dành Lý Dao cho tốt đi, chuyện này không phải sẽ qua sao?
Vậy thì tiền chúng tôi cũng khỏi phải trả rồi.”
Trương Khả gửi vào nhóm một tấm ảnh cô ta đang phơi nắng ở Tam Á.
Giọng cô ta lười biếng vang lên:
“Ây da, cãi nhau làm gì cho mệt. Anh à, em nói thật nhé, một người phụ nữ mà anh cũng không xử lý được, anh đúng là quá ngốc rồi!”
“Chị dâu, em thay mặt anh em xin lỗi chị, trước đó anh ấy hiểu lầm chị đúng là anh ấy sai, chị đừng chấp nhặt nữa.”
“Đều là người một nhà cả, chuyện trả tiền hay không trả tiền gì chứ, đừng làm mất hết tình cảm.”
Tôi nhìn từng câu từng chữ hời hợt của bọn họ.
Khóe môi nhếch lên đầy mỉa mai.
Những người này, đá chưa rơi trúng người mình, đương nhiên không biết đau là gì.
Với tất cả những tin nhắn đó, tôi không trả lời một câu nào.
Thứ tôi cần không phải là quá trình, mà là kết quả.
Chỉ cần sau một tuần, tôi không nhận đủ tám mươi vạn mà cả nhà họ nợ tôi.
Tôi sẽ không do dự, trực tiếp đưa cả nhà họ ra tòa.
Những ngày tiếp theo.
Trương Duệ liên tục gọi điện cho tôi, muốn giảng hòa.
Tôi không nghe một cuộc nào.
Anh ta lại chạy tới nhà tôi, định giở lại chiêu cũ, ép tôi phải tha thứ cho anh ta.
Nhưng tất cả những chuyện đó tôi đã sớm tính trước.
Tôi đưa ba mẹ, em trai và em dâu cùng nhau ra nước ngoài du lịch.
Một tuần sau, chúng tôi đáp xuống sân bay trong nước.
Việc đầu tiên tôi làm là kiểm tra số dư tài khoản mà trước đó tôi đã chuyển tiền cho Trương Duệ.
Rất tốt, bên trong không thêm nổi một xu.
Tôi bình tĩnh gọi điện cho luật sư.
“Nhà Trương Duệ vay tiền không trả, tôi muốn kiện họ.”
“Được, tôi sẽ lập tức nộp hồ sơ khởi kiện lên tòa án, nhanh nhất cũng phải ba ngày.”
Cúp máy, tôi nhìn hơn một trăm tin nhắn Trương Duệ gửi cho tôi trong điện thoại, trầm ngâm một lúc.
Sau đúng một tuần, lần đầu tiên tôi chủ động gọi cho anh ta.
Giọng Trương Duệ lập tức vang lên đầy mừng rỡ trong điện thoại:
“Dao Dao, cuối cùng em cũng chịu nghe máy rồi!”
“Suốt một tuần nay anh suy nghĩ rất nhiều, anh thật sự biết mình sai rồi, em đừng giận nữa được không?”
“Mẹ anh cũng nói rồi, vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm hòa, em cho anh thêm một cơ hội, anh đảm bảo sau này sẽ không nghi ngờ em lung tung nữa!”
Tôi bình tĩnh cắt ngang lời anh ta:
“Trương Duệ, tôi đã cho anh một tuần, tiền đâu?”
Những lời thao thao bất tuyệt của anh ta lập tức nghẹn lại trong cổ họng.
Anh ta ngập ngừng một chút rồi mới ấp úng giải thích:
“Dao Dao, em nghe anh nói, chúng ta còn chưa ly hôn, em cứ ép cả nhà anh trả tiền như vậy, nói ra chẳng phải để người ta cười sao?”
Tôi nâng cao giọng:
“Vậy tức là số tiền đó, các người không định trả nữa đúng không?”
Trương Duệ dường như không ngờ rằng dù anh ta đã cúi đầu nhận sai, tôi vẫn không buông tha chuyện đòi tiền.
Anh ta bắt đầu nổi nóng:
“Em có thôi đi không hả!”
“Tiền tiền tiền! Trong đầu em ngoài tiền ra thì không còn gì khác à?”
“Bao nhiêu năm tình cảm của chúng ta chẳng lẽ có thể đo bằng tiền sao?”
Câu nói đó quá buồn cười, đến mức tôi không nhịn được bật cười thành tiếng.