#TTTY 1642 Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cổ váy không quá sâu cũng không quá kín, dừng lại đúng dưới xương quai xanh một chút.
Tôi búi tóc bằng một cây trâm gỗ đàn hương, để vài lọn tóc con hai bên cho mềm mại khuôn mặt.
Có lẽ vì lo phần cổ trông trống trải, Thịnh Dật còn chuẩn bị sẵn một bộ trang sức: dây chuyền kim cương tím và khuyên tai đồng bộ.
Không thể không công nhận, gu thẩm mỹ của Thịnh Dật thật sự không tệ.
—
Khi tôi bước ra khỏi phòng, Đậu Đậu “Oa!” một tiếng đầy kinh ngạc.
“Mẹ ơi, mẹ lại đi dự tiệc với ba hả?”
Thấy tôi lộ vẻ khó hiểu, thằng bé vỗ ngực nhỏ mình, dõng dạc nói:
“Ba mẹ cứ thích giả vờ, để con ở nhà cho hai người đi hẹn hò riêng!”
“Chiếc váy này cũng là ba chọn đúng không?
Lần nào ba cũng biến mẹ thành tiên nữ!”
Nói rồi, nó còn khẽ hừ một tiếng.
Tôi chớp chớp mắt, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
—
Xuống đến dưới nhà, xe của sếp đã đậu sẵn ở ven đường.
Tôi vừa mở cửa xe chuẩn bị lên thì thấy Thịnh Dật ngồi ở ghế sau.
Trong phút chốc, tôi không biết có nên lên hay không.
“Lên xe.” – Giọng anh ta lạnh nhạt vang lên.
Tôi vội cúi đầu, xách váy rồi ngồi vào.
Lúc cúi người, tôi cảm nhận được ánh mắt Thịnh Dật nhìn sang.
Cúi xuống nhìn thử, mới nhận ra cổ váy buộc bằng hai dây mảnh đã tụt xuống thấp.
Với góc nhìn của anh ta, cảnh vật bên trong… chắc chắn thấy không sót chi tiết nào.
Tôi giật mình đưa tay che ngực, mặt nóng bừng, tai cũng đỏ theo.
Không phải vì ngại, mà vì tôi không mặc nội y, chỉ dán mỗi miếng dán ngực vì thiết kế của chiếc váy.
May mà Thịnh Dật không có phản ứng gì, đến khi tôi ngồi ngay ngắn thì anh ta đã mở laptop xử lý công việc rồi.
Không biết có phải ảo giác của tôi không, mà hôm nay bầu không khí trong xe… ngại chết đi được.
Thịnh Dật cũng căng cứng đến lạ.
Tôi để ý thấy slide thuyết trình trên laptop của anh ta đã dừng ở trang giới thiệu dự án đầu tiên suốt hơn mười phút mà chưa lật sang trang nào.
Trùng hợp đây lại là dự án do tôi phụ trách, tôi nghĩ chắc có chỗ nào anh ta chưa rõ nên nghiêng người lại gần xem thử.
“Dự án này… á!”
Tôi vừa mở miệng thì phía trước xe vụt qua một bóng đen.
Tài xế phản ứng cực nhanh, vội xoay vô lăng rồi đạp phanh gấp.
Tôi vốn đang nghiêng người, nên cả người bị chao đảo mạnh, không kịp bám vào gì, lao thẳng về phía Thịnh Dật.
Để khỏi bị anh ta đẩy ra, tôi cố gắng hết sức xoay người đổi hướng.
Tôi nghĩ, thà mặt mũi bẹp dí xuống sàn xe còn hơn đụng trúng ông sếp lạnh như băng.
Nào ngờ, đúng lúc tôi sắp đập mặt xuống thì một bàn tay thon dài đầy lực siết lấy cánh tay tôi, kéo mạnh trở lại.
Cuối cùng, tôi vẫn lao vào lòng Thịnh Dật.
Một tay anh ta giữ lấy cánh tay tôi, tay còn lại vòng qua eo, giữ tôi thật chặt.
Đầu mũi tôi phảng phất mùi trầm hương nhẹ nhàng, sâu lắng.
Giống hệt con người anh — điềm đạm, kiềm chế.
Trong khoảnh khắc đó, tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp gương mặt anh trong ánh sáng mờ mờ — sống mũi cao, đường nét sắc lạnh, đẹp đến lạnh lùng.
“Chỉ là một con mèo hoang, may mà không đụng phải.” – tài xế xuống xe kiểm tra rồi trở lại khởi động xe tiếp.
Lúc này Thịnh Dật cũng buông tay ra, tôi lập tức ngồi thẳng dậy, quay đầu sang hướng khác, giả vờ ngắm cảnh ngoài cửa sổ.
Nhưng trời đã tối đen, bên ngoài chỉ là những bóng cây lùi dần trong bóng đêm.
Tôi cắn chặt môi, cố lờ đi nhịp tim đang đập loạn xạ trong ngực.
Thịnh Dật hỏi:
“Cô không sao chứ?”
Tôi lắc đầu:
“Không sao.”
—
Phần đầu buổi tiệc diễn ra rất thuận lợi.
Tôi chỉ cần đứng bên Thịnh Dật, cười mỉm như bình hoa trang trí là đủ.
Nhưng đến gần cuối, cô Thượng vẫn xuất hiện.
Khi cô ta mặt mày hầm hầm đi về phía tôi, tôi đang ngồi ở một góc yên tĩnh, cầm đĩa ăn bánh ngọt.
“Con khốn!” – cô ta gào lên.
Cô ta mang đôi giày cao gót 15 phân, bước lộp cộp đến trước mặt tôi, ánh mắt từ trên cao quét xuống đầy khinh khỉnh:
“Thịnh Dật ca ca là người mà loại nghèo hèn như cô dám mơ tưởng sao?
Nhà họ Thịnh sẽ không bao giờ cho cô bước chân vào đâu!”
Tôi ngơ ngác nhìn cô ta vài giây, sau đó nuốt miếng bánh trong miệng xuống rồi lạnh nhạt đáp:
“Ồ.”
Việc nhà họ Thịnh có cho tôi vào hay không thì liên quan gì đến cô ta?
Miễn là Tập đoàn Thịnh Thế còn cho tôi vào làm việc, thế là đủ.
Cô Thượng như đấm vào bịch bông, tức đến mức mặt đỏ bừng.
Liếc thấy ly rượu vang trên bàn, cô ta định cầm lên ném, nhưng tôi nhanh tay đoán được, chộp lấy uống cạn trước khi cô ta kịp ra tay.
“Cô… cô…” – Cô ta tức đến run tay, chỉ vào tôi lắp bắp.
Bất ngờ, cô ta giơ tay lên cao định tát thẳng vào mặt tôi.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn chắn ngay trước mặt tôi.
Thịnh Dật giữ chặt cổ tay cô ta.
Nhưng trái với vẻ hung dữ ban nãy, cô Thượng lập tức thay đổi thái độ, nũng nịu gọi một tiếng:
“Anh Thịnh~~”
Tôi không nhịn được rùng mình, nổi hết cả da gà.
Thịnh Dật liếc cô ta một cái đầy lạnh lẽo, rồi dắt tay tôi bước nhanh ra ngoài.
Khi gần tới cửa, anh cởi áo vest khoác lên vai tôi.
Hương trầm dịu nhẹ mang theo nhiệt độ cơ thể anh lập tức bao phủ lấy tôi, khiến đầu óc tôi choáng váng một lúc.
Trái tim vốn vừa ổn định lại lần nữa đập thình thịch như có bầy thỏ đang đâm sầm vào lồng ngực.
—
Trên đường về, Thịnh Dật vẫn ngồi ghế sau.
Sắp đến nhà thì Đậu Đậu gọi đến bằng chiếc đồng hồ định vị tôi mua cho hôm qua.
“Mẹ ơi, mẹ bao giờ về?”
Giọng trẻ con trong veo vang lên rõ ràng giữa không gian yên ắng trong xe.
Tôi liếc nhìn Thịnh Dật, cảm thấy nhiệt độ trong xe bỗng tụt xuống mấy độ.
Tôi dịu dàng trả lời vào điện thoại:
“Gần về rồi, con ngoan nhé.”
Dỗ dành xong Đậu Đậu, tôi tắt máy.
Tôi chắc chắn Thịnh Dật đã nghe thấy giọng thằng bé.
Cân nhắc một lúc, tôi vẫn mở lời hỏi:
“…Sếp này, nếu anh bỗng nhiên có một đứa con năm tuổi, anh sẽ làm gì?”
Thịnh Dật nghiêng đầu liếc tôi, giọng điệu bình thản:
“Cô là mẹ nó à?”
Tôi vô thức gật đầu.
“Vậy thì nuôi thôi.” – Anh ta đáp gọn lỏn.
Không hiểu sao, tôi cảm thấy không khí trong xe như ấm lên trở lại.
Mãi đến lúc xuống xe bị gió lạnh thổi qua, tôi mới sực nhớ:
Khoan đã… tôi có nói anh ta là bố nó đâu nhỉ?!
—
Hôm sau, kết quả giám định ADN có rồi.
Tôi và Đậu Đậu được xác nhận có quan hệ huyết thống mẹ con.
Tôi lén lút cầm tờ kết quả, gõ cửa phòng làm việc của Thịnh Dật.
Anh ta đang đứng cạnh cửa sổ sát đất, tay cầm cốc nước.
Mặc bộ vest đen vừa vặn, đường nét gọn gàng làm tôn lên vóc dáng cao lớn.
Gương mặt anh mang nét lạnh lùng, ánh mắt tĩnh lặng nhìn ra ngoài.
Thấy tôi bước vào, Thịnh Dật xoay người, ngồi xuống ghế giám đốc.
Tôi đi tới, đặt tờ kết quả xét nghiệm và một tấm ảnh Đậu Đậu tôi chụp sáng nay lên bàn trước mặt anh.
“Nếu em nói… em và anh có một đứa con, mà nó đến từ tám năm sau, anh tin không?”
Thịnh Dật nhìn tôi như thể tôi bị khùng, rồi cúi xuống nhìn hai thứ trên bàn.
Ánh mắt anh dừng lại trên tấm ảnh Đậu Đậu.
Cả người anh cứng đờ như bị sét đánh.
Trong nhà anh vẫn còn giữ ảnh hồi nhỏ — và anh biết rõ, Đậu Đậu giống anh hồi bé như khuôn đúc.
Anh nhìn ảnh Đậu Đậu, lại quay sang nhìn tôi, sau đó cầm lấy tờ kết quả xét nghiệm:
“Cô nói thật?”
Tôi trợn mắt:
“Nói dối là chó!”
Thịnh Dật mím môi, lập tức gọi cho bác sĩ bạn thân:
“Làm giúp tôi một xét nghiệm quan hệ cha con.”
Tôi nghe rõ tiếng đầu dây bên kia… té ngã một cái rầm.
Tôi cố nhịn cười.
Đoán trước Thịnh Dật sẽ muốn xác nhận, tôi đã mang theo mẫu của Đậu Đậu.
Buổi chiều hôm đó, kết quả có ngay: xác nhận quan hệ cha con.
Nói cách khác, Đậu Đậu đúng là con trai của tôi và Thịnh Dật.
Nhận ra điều đó, Thịnh Dật ngẩn ra rất lâu, sau đó quay sang nhìn tôi với ánh mắt sâu không lường được.
Tôi lập tức lùi lại hai bước, cảnh giác hỏi:
“Anh nhìn tôi kiểu đó là sao?
Đừng nói anh tưởng sau này tôi sẽ lợi dụng anh nhé?”
“Ai lợi dụng ai còn chưa biết đâu.”
Thịnh Dật không phủ nhận, chỉ giơ tay nắm hờ đặt lên môi, khóe miệng như đang nhịn cười.
Rõ ràng tâm trạng anh ta đang rất tốt.
Tôi nhận ra mình vừa nói nhảm cái gì, mặt đỏ bừng, vội vàng quay đầu bỏ ra ngoài.
—
Chiều tan làm, Thịnh Dật nhất định đòi cùng tôi đi đón Đậu Đậu ở nhà trẻ.
Nghĩ cũng phải, dù sao anh ta là ba ruột thằng bé, tôi không từ chối.
Dù gì cũng còn việc đăng ký hộ khẩu cho Đậu Đậu, phải nhờ tới anh ta lo liệu.
Đậu Đậu đeo cặp nhỏ, vừa nói vừa cười cùng đám bạn đi ra khỏi cổng.
Thấy tôi với Thịnh Dật đứng bên nhau, mắt nó tròn như quả bóng, miệng cười ngoác tới tận mang tai.
“Ba ơi! Mẹ ơi!” – Thằng bé hét lớn, lao về phía hai chúng tôi như tên bắn.
Thịnh Dật cứng đơ tại chỗ, trông chẳng khác gì tôi lúc lần đầu gặp Đậu Đậu.
—
Chiều theo yêu cầu tha thiết của Đậu Đậu, buổi tối chúng tôi đưa thằng bé đi thủy cung.
“Yeahhhh!” – Đậu Đậu vui như phát cuồng, lao vèo vèo như viên đạn.
Chỉ khi gặp những loài sinh vật biển không quen, thằng bé mới chịu dừng lại, ngoái đầu chờ đợi.
Lúc này, Thịnh Dật sẽ tiến lên, nắm tay nhỏ xíu của nó, từ tốn giới thiệu từng loài: tên gọi, đặc điểm, cả tập tính sinh sống.
Tôi đi đằng sau, tay ôm chiếc áo khoác của Đậu Đậu, nhìn Thịnh Dật đang ngồi xổm bên bức tường kính khổng lồ.
Ánh sáng xanh lam hắt lên khuôn mặt anh ấy, dịu dàng đến mức khiến tôi ngẩn người.
Đó là một vẻ dịu dàng tôi chưa từng thấy ở anh.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt cảm nhận rõ ràng.
Người ba 10 điểm mà Đậu Đậu vẫn hay nhắc tới đã có hình hài cụ thể.
—
Có Thịnh Dật giúp đỡ, việc nhập hộ khẩu cho Đậu Đậu được giải quyết rất nhanh.
Sau nhiều lần cân nhắc, chúng tôi quyết định cho thằng bé vào mẫu giáo ngay cạnh nhà trẻ.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là, Thịnh Dật sau khi biết Đậu Đậu là con mình, không hề có ý định cướp quyền nuôi con.
Ngược lại, anh ta ba ngày hai bữa chạy sang nhà tôi, danh nghĩa thì là “thăm con”, nói là muốn bồi dưỡng tình cảm cha con.
Đậu Đậu hoàn toàn ủng hộ chuyện này bằng cả hai tay hai chân.
Dù sao thì ở với tôi, nó chỉ có hai lựa chọn: gọi đồ ăn ngoài hoặc ra ngoài ăn.
Còn mỗi lần Thịnh Dật tới đều sẽ nấu nguyên một bàn đầy món ngon.
Ví dụ như bây giờ, tôi với Đậu Đậu đang ngồi trong phòng khách chơi xếp hình, còn anh thì đang bận rộn trong bếp.
Mùi tôm rim dầu thơm nức bay ra khiến tôi cuối cùng không chịu nổi, vứt luôn cả trò chơi, len lén đi vào bếp.
Trong bếp, Thịnh Dật mặc một chiếc tạp dề xám đen, đứng nghiêm túc bên bếp, ánh mắt tập trung quan sát món ăn trước mặt.
Toàn thân toát ra khí chất tao nhã, sang trọng — cực kỳ lạc quẻ với không gian chật chội và mùi khói dầu trong bếp.
Anh quay đầu lại, thấy tôi lười biếng dựa vào khung cửa, khẽ nhướng mày:
“Lại đây nếm thử độ mặn.”
Tôi cười hề hề, cầm đũa gắp một miếng tôm định cho vào miệng mà quên luôn việc thổi cho bớt nóng.
Và rồi… bị bỏng.
Nước mắt tự động trào ra không kiểm soát nổi.
Thịnh Dật phản ứng cực nhanh, tắt bếp, bước tới nâng cằm tôi lên.
“Lè lưỡi ra xem nào.” – Giọng anh đầy lo lắng.
Nghe vậy, tôi run run thè ra một chút đầu lưỡi hồng hồng.
Ánh mắt Thịnh Dật tối lại, tay giữ cằm tôi hơi siết nhẹ.
Không khí bỗng trở nên… mập mờ.
Tôi giật mình nhận ra hai đứa đứng gần nhau quá, chỉ cần anh cúi đầu thêm chút nữa là… chạm môi thật.
Mặt tôi đỏ bừng, vội thu lưỡi lại:
“Không sao đâu, để em ra ngoài uống miếng nước là được!”
Nói xong, tôi chạy trốn khỏi hiện trường, vừa tới phòng khách mới dần ổn định lại tim đập loạn xạ.
Tôi vò đầu bứt tai, thầm rủa bản thân — suýt nữa thì không kìm lòng được mà hôn người ta rồi!
Cùng lúc đó, trong bếp, Thịnh Dật cũng đang âm thầm tiếc nuối:
Sao nãy không chớp thời cơ mà hôn cô ấy luôn đi?!
—
Cuối tuần, công ty tổ chức chuyến dã ngoại.
Ban đầu tôi không định đi, vì không ai trông Đậu Đậu ở nhà.
“Thì dẫn Đậu Đậu đi cùng.”
Thịnh Dật phản bác lý do xin nghỉ của tôi mà không cần suy nghĩ.
Thế là cuối cùng, Đậu Đậu gia nhập đoàn dưới danh nghĩa là cháu họ của tôi.
Sáng hôm khởi hành, Lệ Lệ gọi điện giục tôi xuống gấp, nói mọi người đang đợi dưới nhà.
Tôi ra ban công nhìn xuống, thấy xe của Thịnh Dật đậu bên lề đường.
Tôi nắm tay Đậu Đậu chạy xuống, mở cửa xe ra mới thấy Lâm Phương ngồi ghế lái, Lệ Lệ ngồi ghế phụ.
Còn Thịnh Dật mặc đồ thể thao giản dị, ngồi ở ghế sau.
Đậu Đậu phấn khích tột độ, mặt đỏ ửng, nháy mắt với Thịnh Dật một cái rồi ngoan ngoãn chào:
“Cháu chào chú, chào cô ạ!”
Lâm Phương và Lệ Lệ quay đầu lại, cười tươi rói:
“Ôi chào cục cưng, chào con nhé~”
Lên xe, Đậu Đậu ngồi giữa, tôi và Thịnh Dật ngồi hai bên.
Không hiểu sao, tôi cứ thấy chột dạ, trong lòng có chút lăn tăn không yên.
Lúc này, Lệ Lệ nhắn tin cho tôi, khen sếp tới tấp.
Cô ấy bảo sáng nay Lâm Phương gọi cho cô, nói Thịnh Dật chủ động mời cô đi chung xe, còn nhường luôn ghế phụ vì biết cô đang mang thai, dễ say xe.
【Tổng giám đốc Thịnh đúng là một ông chủ tâm lý, biết quan tâm nhân viên!】
Tin nhắn còn kèm một sticker cảm động rơi lệ.
Tôi nhìn tin nhắn mà khóe miệng co giật…
—
Vì tối qua Đậu Đậu quá háo hức mãi không chịu ngủ, sáng nay lại phải dậy sớm nên đi được chưa đầy mười phút đã ngủ gục trên vai Thịnh Dật.
Anh cởi áo khoác, nhẹ nhàng đắp lên người thằng bé.
Lệ Lệ quay đầu lại ngạc nhiên:
“Không ngờ sếp cũng thích trẻ con ghê vậy đó!”
Thịnh Dật gật đầu:
“Chắc tại hợp vía với Đậu Đậu.”
Lệ Lệ liếc nhìn ra sau đầy ẩn ý:
“Cũng có duyên thật.”
Nói xong, cô cúi đầu gõ tin nhắn cực nhanh.
Điện thoại tôi rung lên liên tục như bị chập mạch.
【Nhìn kỹ thì Đậu Đậu giống sếp ghê á!】
【Ba người ngồi cạnh nhau, nhìn đúng chuẩn một nhà ba người luôn!】
【Cứ tiếp tục thế này là tui ship hai người thiệt á nha!!】
Tôi đáp:
【Vô tội.jpg】
—
Cuối cùng cũng đến địa điểm dã ngoại.
May mà hôm nay Thịnh Dật không làm gì kỳ lạ.
Cũng có vài đồng nghiệp dắt con theo.
Mấy đứa nhỏ quây lại chơi trò rượt đuổi, vui vẻ hết chỗ nói.
Giữa buổi dã ngoại, lúc mọi người đang quây quần bên bếp nướng, có đồng nghiệp cầm xiên thịt dê đưa cho Đậu Đậu.
Tôi còn chưa kịp mở miệng ngăn lại, thì Thịnh Dật đã lên tiếng trước:
“Đậu Đậu không ăn thịt dê.”
Đồng nghiệp đó nhìn Đậu Đậu, rồi lại nhìn Thịnh Dật, sau đó quay sang nhìn tôi, gương mặt như vừa phát hiện ra một bí mật kinh thiên động địa.
May mà lúc đó xung quanh không ai chú ý, mà người đồng nghiệp kia cũng không phải dạng hay tám chuyện.
Tuy vậy, tôi vẫn lén bước lại gần Thịnh Dật, nhỏ giọng cảnh cáo:
“Này! Anh có thể kín tiếng một chút được không?
Anh nói vậy chẳng khác gì công khai thân phận!”
Thịnh Dật ra vẻ vô tội:
“Cho dù có nói rõ ràng, họ cũng không tin đâu.”
“Với lại, Đậu Đậu là con tôi, tôi quan tâm con mình thì có gì sai?”
Nhìn anh ta thản nhiên buông lời như thể chuyện này ai cũng biết, tôi thật sự chỉ muốn lao lên bịt miệng anh ta lại.
Cuối cùng, tôi chỉ có thể cảnh cáo anh thêm lần nữa, lườm một cái rồi rút lui.
Nhưng đúng như anh ta nói, mọi người cũng không suy nghĩ nhiều, cùng lắm chỉ đùa vài câu rồi thôi.
—
Kết thúc buổi dã ngoại, Thịnh Dật lần lượt đưa Lâm Phương và Lệ Lệ về trước, sau đó lái xe đến dưới chung cư nhà tôi.
Anh bế Đậu Đậu – lúc này đang ngủ ngon lành – lên lầu.
Tôi nhìn thằng bé đang nép trên vai Thịnh Dật, ngủ ngoan như cún con, không khỏi cảm thán:
“Làm trẻ con vẫn sướng, ngủ lúc nào cũng có người bế.”
Thịnh Dật nghe vậy, quay sang nhìn tôi một cái.
Cuối cùng, sau khi đặt Đậu Đậu nằm ngay ngắn trên giường, anh đứng dậy, trước khi rời đi còn để lại một câu:
“Thật ra, em cũng có thể ngủ luôn.”
—
Trải qua một cuối tuần hỗn loạn, thứ Hai đáng ghét cuối cùng cũng đến.
Vừa bước chân vào công ty đã nhận được hai tin chấn động.
Một là: Thịnh Dật sẽ về trường A để diễn thuyết với tư cách cựu sinh viên ưu tú.
Hồi năm tư, Tập đoàn Thịnh Thế từng thành lập một quỹ học bổng danh dự tại trường A, mỗi năm đầu tư một khoản không nhỏ.
Trường nhiều lần mời Thịnh Dật quay về phát biểu, nhưng anh đều từ chối.
Vậy mà lần này lại đồng ý?
Không biết anh nghĩ gì, nhưng bây giờ anh đã giao việc này cho tôi phụ trách.
Buổi diễn thuyết diễn ra vào thứ Sáu tuần này.
Phải nói là… thời gian chuẩn bị có hơi gấp.
May mà Đại học A cũng là trường cũ của tôi, thầy cô đều quen biết, liên lạc khá dễ dàng.
Tin thứ hai thì do Lệ Lệ nhắn cho tôi từ trước qua WeChat.
Tập đoàn Thịnh Thế đã ngừng hợp tác với nhà họ Thượng, và đương nhiên, cô Thượng lại mò lên công ty.
Nhưng lần này cô ta không tới tìm Thịnh Dật, mà ngồi lì ở văn phòng trợ lý tổng giám đốc… chờ tôi.
Chỉ cần thấy hai chữ “cô Thượng” là tôi đã đau đầu rồi.
Nhưng tránh được hòa thượng cũng chẳng tránh được miếu, tôi vẫn phải đi làm.
Vừa bước chân vào văn phòng, đập vào mắt là một đại mỹ nhân môi đỏ chót đang ngồi vắt chéo chân trên sofa, mặc váy ôm ngắn cũn, trước mặt còn bốc khói một cốc cà phê.
Xem ra cô ta mới tới chưa lâu.
Thấy tôi, ánh mắt cô Thượng lập tức sắc như dao:
“Có phải cô xúi giục Thịnh Dật ca ca không hợp tác với nhà tôi?!”
“Con tiện nhân này! Đồ hồ ly tinh!
Loại rác rưởi như cô cũng dám giành đàn ông với tôi à?!”
Nghe cô ta chửi càng lúc càng mất kiểm soát, mặt tôi đen lại.
“Tôi nói này, cô Thượng, trước khi mở miệng thì dùng não một chút.
Nếu không có não thì ít nhất cũng đổ đầy nước, đừng để ruột non chiếm chỗ.”
Lệ Lệ không nhịn được, bật cười thành tiếng — cô ấy hiểu ngay tôi đang mắng cô Thượng đầu óc toàn phân.
Cô Thượng nghe không hiểu hết, nhưng cũng biết không phải lời hay ho, tức đến phát điên.
Cô ta vung túi xách ném thẳng về phía tôi, tôi né được cái túi, nhưng không ngờ sau đó còn thêm sợi dây xích kim loại.
Cằm tôi bị quất trúng bất ngờ, để lại một vệt đỏ rõ rệt.
“Duyệt Duyệt!” – Lệ Lệ vội vàng chạy tới chắn trước mặt tôi.
Tôi kéo cô ấy ra sau — dù gì Lệ Lệ cũng đang mang thai, cô Thượng kiểu người ra tay không kiêng dè gì hết.
Không khí lập tức trở nên căng như dây đàn.
Ngay lúc này, Thịnh Dật xuất hiện ở cửa.
Trong chớp mắt, cô Thượng từ một con sư tử hùng hổ biến thành đóa bạch liên yếu đuối, đôi mắt ửng đỏ như sắp khóc.
Nhưng Thịnh Dật không thèm liếc cô ta lấy một cái, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào vết đỏ trên cằm tôi, rồi ra lệnh:
“Vào phòng tôi.”
—
Lệ Lệ kéo tay áo tôi thì thầm:
“Boss nhìn có vẻ siêu giận đấy nhé, lần trước vụ hợp đồng 200 triệu bị hủy còn không thấy anh ấy thế này.”
Tôi gật đầu phụ họa, sau đó run rẩy đẩy cửa bước vào.
Thịnh Dật đang ngồi trên sofa, tức giận gọi điện.
Tôi chỉ kịp nghe mấy câu cuối:
“Cô ta tưởng côi ta là cái thá gì mà dám lên mặt ở Thịnh Thế, còn dám đánh người của tôi?!”
“Cắt sạch mọi dự án liên quan tới nhà họ Thượng!”
Cúp máy xong, anh trừng mắt nhìn tôi, nghiến răng:
“Cô là khúc gỗ à? Người ta đánh cô, cô cứ đứng đó đợi ăn thêm phát nữa?”
Tôi mím môi:
“Em tránh rồi… nhưng né không kịp mà.”
Anh trừng mắt kiểu “tức mà không chửi được” rồi nghiến răng:
“Lại đây!”
Nói xong, anh lấy từ đâu đó ra một chai xịt khử trùng và miếng dán giảm đau.
“Khử trùng trước đã.” – Anh cẩn thận dùng bông lau vết thương trên cằm tôi, động tác vừa nhẹ vừa dịu dàng.
Ngước mắt lên, tôi thấy hàng mi dài rậm của anh cụp xuống, giống hệt Đậu Đậu.
Không gian dần yên ắng, bầu không khí giống như hôm đó trong bếp.
Thịnh Dật ngẩng đầu, ánh mắt anh gặp thẳng ánh mắt tôi, như có luồng điện xẹt qua giữa hai người.
Anh chậm rãi nghiêng đầu, môi mềm mại đặt lên môi tôi.
Và rồi… tôi không né.
A a a a a a!!!
Tôi hôn sếp rồi!!! Tôi hôn sếp rồi đó trời ơi!!!
Ngồi ngơ ngẩn bên bàn làm việc, tôi mãi vẫn chưa hoàn hồn.
Trong đầu toàn là ánh mắt nóng rực của Thịnh Dật và đôi môi mềm mại ấy.
Lệ Lệ đi ngang qua, thấy tôi tóc tai rối như ổ quạ thì vỗ vai hỏi:
“Cậu sao thế?”
Tôi quay lại, nuốt khan một cái, lí nhí hỏi:
“Nếu mà… cậu hôn một người khác phái, mà lại thấy khá là thích… thì sao nhỉ?”
Lệ Lệ nhìn tôi một lúc lâu, rồi chớp chớp mắt:
“Cậu vừa hôn sếp à?”
Tôi: “???”
Thấy tôi hoảng loạn, Lệ Lệ trợn trắng mắt:
“Tớ biết ngay mà, boss có tình cảm với cậu lâu rồi.”
“Cậu không để ý à? Hai lần boss rủ tớ đi tiệc là đúng lúc cậu đang tới kỳ.”
“Còn đồ dự tiệc với trang sức ấy, tớ phải tự qua phòng ngoại vụ lấy, còn của cậu thì boss tự chọn, tự đưa tới tận tay đấy nhé.”
“Còn nữa, lần trước cậu khen món sườn xào chua ngọt của căng tin ngon, bị sếp nghe thấy xong, chúng ta ăn liền một tuần luôn đó!”
“Còn nữa…”
Đang nói thì Lâm Phương đi ngang qua, cũng góp chuyện:
“Chuyện sếp thích Tiểu Duyệt, tôi biết từ lâu rồi.”
Nói rồi anh ấy liếc tôi một cái:
“Đêm Giáng Sinh năm ngoái, tôi quay lại văn phòng lấy đồ, thì thấy sếp lén hôn cậu.”
Mặt tôi đỏ bừng trong một nốt nhạc.
Tôi chợt nhớ ra đêm đó đúng là có một dự án gấp cần hoàn thiện.
Mà tôi thì đang cảm cúm, uống thuốc xong mơ mơ màng màng rồi… ngủ gục trên bàn.
Lúc tỉnh lại, tôi thấy có chăn đắp trên người, điều hòa trong phòng cũng được chỉnh đúng nhiệt độ, ấm vừa phải.
Dù lúc đó tôi biết rõ, cả công ty chỉ còn Thịnh Dật là tăng ca cùng tôi.
Nhưng ai mà nghĩ được chứ?!
Huống hồ, lúc tôi vừa tỉnh, Thịnh Dật còn lạnh lùng ném cho tôi một tập tài liệu khẩn cần xử lý.
Ai ngờ trước đó mười phút anh ấy vừa lén hôn tôi?!
Quả nhiên, việc anh ấy vẫn còn độc thân đến giờ là có lý do cả.
Sau chuyện hôm đó, tôi bắt đầu… né tránh Thịnh Dật.
Chủ yếu vì tôi phát hiện mình cũng có tình cảm mờ ám với anh ấy.
Mỗi lần nhìn thấy anh, tim tôi cứ đập rộn ràng không kiểm soát nổi.
Không tài nào tập trung vào chuyện khác được.
Mở họp sáng, anh vừa nói là tôi lại nhìn chằm chằm vào đôi môi anh đang mấp máy.
Trông chẳng khác gì lúc chúng tôi hôn nhau hôm đó.
—
Điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn từ Thịnh Dật.
【Thu lại cái dáng vẻ đói khát vì sắc kia lại giùm đi, tôi không họp nổi nữa rồi!】
Tôi giật bắn người, cúi gằm mặt xuống, còn lau vội khoé miệng như thể thực sự có chảy nước dãi.
—
Rất nhanh, ngày diễn thuyết tại trường cũng tới.
Thịnh Dật từ chối người dẫn của phía trường, sau khi phát biểu xong liền cùng tôi tản bộ trong khuôn viên dưới ánh hoàng hôn.
Giờ đang vào đầu thu, lá trên cây bắt đầu ngả vàng, gió thổi qua là từng chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống phủ kín mặt đất.
“Giờ này chắc trong công viên nhỏ đầy các cặp đôi rồi.”
Tôi bật cười, ánh mắt hoài niệm:
“Hồi còn đi học, tôi chỉ biết đến đây ngồi học thuộc từ vựng thôi ấy chứ.”
Thịnh Dật dường như cũng nhớ ra điều gì đó, khẽ cười:
“Anh biết.”
“Ể?”
Tôi nghiêng đầu nhìn anh. Tôi năm nhất, còn anh khi ấy đã năm tư, chắc đang bận rộn với công việc ở Thịnh Thế, sao có thể biết được chuyện của tôi?
Thịnh Dật khẽ cong môi, nghiêng đầu nhìn tôi:
“Anh không chỉ biết em thích tới đây học bài, mà còn biết… em thường tới đây khóc nữa.”
Tôi chớp mắt, thoáng nghi ngờ liệu người anh nói có phải là tôi không.
Đột nhiên, ký ức như tia chớp lóe lên trong đầu tôi.
“Là anh?!”
Hồi cuối năm nhất, khi xét học bổng danh dự, tôi rõ ràng là hạng nhất chuyên ngành, cũng tích cực tham gia hoạt động ngoại khóa.
Theo quy định tính điểm trong sổ tay sinh viên, tôi là người xứng đáng nhận học bổng nhất.
Thế nhưng khi bảng kết quả được công bố, tôi lại xếp thứ hai.
Vị trí đầu tiên thuộc về một cán bộ lớp – người trực tiếp tính điểm.
Tôi cầm theo bảng điểm và sổ tay sinh viên tới hỏi, anh ta chỉ nhún vai nói: “Tôi không tính theo sổ tay đâu, không phục thì đi hỏi thầy cô.”
Lúc đó kết quả đã công bố, mà cán bộ lớp lại có quan hệ gia đình, thầy cô cũng không muốn can thiệp.
Trong lúc uất ức tột độ, tôi chỉ biết chạy đến khu vườn nhỏ trong trường để khóc.
Một lúc sau, có người đưa cho tôi một gói khăn giấy.
Vì mặt đầy nước mắt nước mũi, tôi không ngẩng đầu, chỉ thấy đó là bàn tay của một người con trai.
Nhìn tôi như vừa nhớ lại, Thịnh Dật đưa tay xoa đầu tôi.
“Trước cả lần đó, anh đã biết em rồi.”
Anh kể, gần như lần nào đi ngang khu vườn nhỏ, anh cũng nghe thấy tiếng tôi học bài.
Lúc vấp thì mắng mình khe khẽ, lúc học trôi chảy thì tự khen bản thân như hoa như ngọc.
Khi đó, anh đang mệt nhoài vì công việc ở công ty.
Nhưng mỗi khi nghe giọng tôi vang lên, anh lại nghĩ…
Trên đời sao lại có người đáng yêu đến thế?
Như một mầm cỏ nhỏ, bướng bỉnh mà tràn đầy sức sống.
Sau đó anh tìm hiểu được tên tôi, biết tôi là sinh viên đứng đầu chuyên ngành.
Vậy nên, khi trường công bố danh sách học bổng, anh lập tức đến khu vườn nhỏ, và quả nhiên thấy tôi đang khóc.
May sao hôm đó anh mang theo một gói khăn giấy.
Nghe anh nói, tôi chớp mắt, đột nhiên nhớ ra — học bổng Thịnh Thế được thành lập đúng vào năm đó.
Chẳng lẽ…?
Thấy tôi kinh ngạc nhìn mình, Thịnh Dật lần đầu để lộ vẻ lúng túng.
Anh khẽ gật đầu.
Tim tôi như có gì đó va mạnh vào.
Không chỉ là học bổng, vài ngày sau người tính điểm gian lận kia cũng bị điều tra ra.
Nghe nói là có người đứng sau tố cáo.
Nghĩ đến đó… tôi gần như chắc chắn người đó là Thịnh Dật.
—
Gần hết giờ làm, Đậu Đậu gọi điện, bảo muốn ăn bánh đậu xanh phố cổ, nhờ tôi mua về.
Nó còn nói sẽ tự về nhà trước.
Dưới lời đảm bảo chắc như đinh đóng cột, tôi đành đồng ý.
Vì phải vòng đường và xếp hàng mua bánh, tôi về muộn gần một tiếng.
Mở cửa vào nhà, trong phòng tối đen, rèm và cửa đều đóng kín.
Tôi khựng lại, tay bật công tắc đèn.
Ánh đèn sáng lên, trong phòng bày kín bóng bay hình trái tim, trên bàn trà đặt một phong thư màu hồng.
Tôi bước tới, mở thư ra, tháo lớp sáp hình hoa hồng, một làn hương nhẹ bay lên.
Là một bức thư tình.
Bên trong là một đoạn viết tay dài bằng mực tím.
Lúc cầm lá thư lên, phản xạ đầu tiên của tôi không phải đọc nội dung, mà là nhớ tới lần đồng nghiệp tám chuyện xem ai từng nhận thư tình hồi đi học.
Tôi từng nói chưa bao giờ có ai gửi thư cho mình.
Lệ Lệ còn chọc quê: “Đi học không có thì sau này lại càng không có!”
Thế mà giờ đây, tôi đang cầm trong tay một bức thư viết đầy những lời yêu thương.
Người gửi: Thịnh Dật.
Anh viết — “Em là vầng trăng thuộc về riêng anh.”
Bên cạnh phong thư còn có một cuốn sổ phác thảo, bên trong toàn là những bức chân dung của tôi.
Tôi lật xem, ghi chú ngày tháng bắt đầu từ năm ngoái khi Đậu Đậu còn chưa xuất hiện.
Bất ngờ, tiếng nhạc nhẹ nhàng vang lên.
Thịnh Dật bước ra với một bó hồng champagne, ánh mắt sáng rực nhìn tôi:
“Vương Duyệt, em có đồng ý làm bạn gái anh không?”
Anh nói, không phải vì Đậu Đậu nên mới lựa chọn ở bên tôi, mà là vì anh yêu tôi.
Ánh mắt anh như chứa cả bầu trời đầy sao.
“Vương Duyệt, anh yêu em.”
Tôi đưa tay lau nước mắt, mỉm cười gật đầu.
—
Năm tôi 30 tuổi, tôi kết hôn với Thịnh Dật.
Đậu Đậu là cậu bé bưng hoa trong đám cưới của chúng tôi.
Năm tôi 31 tuổi, một ngày nọ, Đậu Đậu biến mất.
Hai tháng sau, tôi phát hiện mình có thai.
Bảy tháng sau, tôi sinh một bé trai.
Chúng tôi đặt tên con là Thịnh Duyệt, tên ở nhà là… Đậu Đậu.
(Toàn văn hoàn)