#GSNH 1593 Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Cho nên.” Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt anh. Tôi chỉ cao đến vai anh, phải ngửa đầu mới nhìn thấy mặt anh được: “Đã không đi được thì tôi sẽ sống cho thật tốt. Anh tên Lục Kình đúng không? Tôi là Bạch Vãn Thanh. Từ nay về sau, tôi là vợ anh rồi.”
Yết hầu của Lục Kình lên xuống liên tục. Anh lùi lại một bước: “Cô… cô nghỉ ngơi trước đi. Tôi đi nấu cơm.”
“Tôi giúp anh.”
“Không cần.”
“Cần chứ.” Tôi nắm lấy cánh tay anh: “Làm vợ thì phải nấu cơm, đúng không?”
Thân hình Lục Kình cứng đờ, anh cúi đầu nhìn bàn tay tôi đang nắm lấy tay mình. Tôi không buông ra, ngược lại còn nắm chặt hơn. Cánh tay anh rất cứng, cơ bắp săn chắc, nhiệt độ rất cao.
“Lục Kình.” Tôi khẽ nói: “Tôi đói rồi. Chúng ta nấu cơm ăn, sau đó… đi ngủ.”
Hai chữ cuối cùng tôi nói rất chậm, mắt nhìn xoáy vào mắt anh.
Hơi thở của Lục Kình trở nên nặng nề. Anh đột ngột rút tay lại, quay người đi về phía bếp: “Tôi đi nhóm lửa.”
—
Tôi nhìn bóng lưng anh, mỉm cười.
Kiếp trước, Lục Kình đối với tôi luôn rất chừng mực. Chúng tôi nằm chung giường suốt ba tháng trời mà anh không hề đụng vào tôi. Tôi cứ ngỡ anh không làm ăn gì được, hoặc không thích mình. Sau này mới biết, anh là vì tôn trọng tôi.
Anh thấy tôi bị bán đến đây, đáng thương, nên không nỡ chạm vào. Đợi đến khi tôi được đưa về nhà, anh thực ra đã từng đi tìm tôi. Chỉ là lúc đó tôi đã điên cuồng vì Quách Thiếu Thần nên đã mắng chửi đuổi anh đi.
Mãi sau này, tôi ch cóng giữa trời tuyết. Chính anh là người nhận xác tôi. Anh ôm lấy thi thể lạnh ngắt của tôi mà khóc. Những chuyện này đều là do sau khi ch, linh hồn tôi bay lơ lửng trên không trung nhìn thấy được.
Thế nên kiếp này, tôi phải đối xử tốt với anh. Tôi phải cho anh biết, tôi tình nguyện.
“Lục Kình.” Tôi đi đến bên bếp, ngồi xuống giúp anh đưa củi vào: “Anh bao nhiêu tuổi rồi?”
“Hai mươi lăm.”
“Tôi hai mươi mốt.” Tôi chống cằm nhìn anh: “Vừa khéo.”
Anh không nói gì, tập trung nhóm lửa.
“Trước đây anh có vợ chưa?”
“Chưa.”
“Người yêu thì sao?”
“… Cũng không có.”
“Vậy tôi là người phụ nữ đầu tiên của anh rồi.” Tôi cười: “Thật trùng hợp, anh cũng là người đàn ông đầu tiên của tôi.”
Tay Lục Kình run lên, cái kẹp lửa suýt chút nữa thì rơi mất. Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt rất sâu: “Cô thật sự muốn theo tôi?”
“Thật lòng muốn theo.” Tôi ghé sát lại gần hơn, hạ thấp giọng: “Đặc biệt muốn theo luôn.”
Nước trong nồi đã sôi, hơi nước bốc lên làm mờ đi gương mặt của cả hai. Lục Kình bỗng nhiên đứng bật dậy: “Tôi ra sân lấy rau.”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Anh đi rất nhanh, gần như là chạy trốn. Tôi dựa vào cạnh bếp, cười đến nỗi bả vai rung bần bật. Thật là vui. Hóa ra trêu chọc một người thật thà lại có cảm giác như thế này.
Đang cười, tôi chợt thoáng thấy một cái bóng vụt qua ngoài tường rào. Cái bóng đó — quá đỗi quen thuộc.
Quách Thiếu Thần.
Anh ấy quả nhiên bám theo thật. Hẳn là muốn tận mắt nhìn thấy tôi bị “chà đạp” thảm hại thế nào chứ gì? Được thôi. Vậy thì cho anh xem cho đã mắt.
Tôi thu lại nụ cười, ánh mắt lạnh lùng hẳn đi. Quách Thiếu Thần, kịch hay mới chỉ bắt đầu thôi. Đêm nay, tôi sẽ động phòng với Lục Kình.
Tôi muốn anh tận mắt nhìn thấy người đàn bà mà anh đích thân tống khứ đi, lại chủ động leo lên giường của một người đàn ông khác như thế nào.
Tôi muốn anh phải — Hối, Hận, Cả, Đời!
02.
Tôi ngồi xổm đó thêm củi, nhưng mắt lại liếc ra ngoài tường rào. Cái bóng đó vẫn còn, lén lút trốn sau cây hòe già.
Được thôi, vậy thì đêm nay, tôi sẽ diễn cho anh xem trọn bộ.
“Lục Kình.” Tôi gọi anh ấy.
Anh ấy vừa hái mớ rau xanh ở ngoài sân vào, nghe tôi gọi thì khựng lại: “Ơi?”
“Tối nay ăn gì?”
“Mì rau xanh.” Anh bước vào, đặt rau vào chậu: “Xào thêm đĩa trứng nữa.”
“Vâng.” Tôi đứng dậy, phủi bụi trên tay: “Vậy em đun nước, anh nấu cơm.”
Anh không nói gì, bắt đầu rửa rau. Tôi nhìn chăm chằm vào anh. Đường nét nghiêng của anh thật cứng cáp, sống mũi cao, lông mi lại còn khá dài.
Động tác rửa rau rất tỉ mỉ, từng lá một qua nước rồi mới vẩy sạch. Kiếp trước sao tôi lại không nhận ra anh ấy cũng rất điển trai nhỉ?
“Cô nhìn gì thế?” Anh bỗng quay đầu lại.
Tôi cười: “Ngắm người đàn ông của em, không được sao?”
Vành tai Lục Kình lại đỏ lên. Anh quay đầu đi tiếp tục rửa rau, nhưng động tác rõ ràng đã trở nên lúng túng.
Nước trong nồi đã sôi, sùng sục bốc hơi. Tôi múc nước nóng đổ vào chậu, bê đến cạnh anh: “Tay bẩn rồi, rửa đi.”
Tôi đặt chậu lên bệ bếp, đưa tay nắm lấy tay anh. Tay anh rất to, ngón tay thô, lòng bàn tay có vết chai dày. Đây là đôi tay của người làm nông nghiệp.
“Cô làm gì vậy?” Anh định rụt tay lại.
“Em rửa giúp anh.” Tôi nắm chặt lấy, tay kia múc nước xối lên tay anh: “Anh xem, toàn là bùn đất.”
Lục Kình đứng sững lại. Tôi chậm rãi, tỉ mỉ rửa tay cho anh. Chà từng ngón một, không bỏ sót cả kẽ tay. Hơi thở của anh ngày càng nặng nề.
“Xong rồi.” Tôi buông anh ra, ngẩng đầu cười: “Sạch rồi nhé.”
Lục Kình nhìn tôi vài giây, bỗng nhiên quay người sang phía bên kia bệ bếp: “Tôi đi xào rau.”
“Vâng.” Tôi tựa vào tường ngắm anh.