#TTTY 1549 – Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi cười khẩy, nhịn không nổi mà nhắc:
“Anh Cố, phiền anh làm rõ một chuyện: căn hộ này là đơn vị tôi tặng tôi, không phải nhà họ Cố cho.”
Cố Thời Xuyên cười khinh, lấy từ ví ra tấm séc rồi vứt trước mặt tôi.
“Được rồi, bớt bịa đặt đi. Không phải cô muốn tiền sao? Tôi mua lại cái căn hộ này, được chưa?”
Tôi nhìn thẳng anh ta, giọng lạnh như băng:
“Anh Cố, tôi nhắc lại lần nữa: đây là căn hộ do đơn vị tôi tặng tôi. Tôi không bán, và đây cũng không phải thứ anh có thể dùng tiền mua.”
Lời tôi vừa dứt, không chỉ Cố Thời Xuyên và Tô Hiểu Hiểu phá lên cười, mà cả đám cư dân đứng xem cũng cười ngặt nghẽo.
“Quả nhiên là đồ nhà quê. Căn hộ này vị trí cũng được đấy, nhưng là tòa cũ để hoang bao năm bán không ai mua. Tổng giám đốc Cố cho cô ta từng ấy tiền, đủ mua nguyên một tòa ở CBD rồi mà còn chưa biết điều.”
Cố Thời Xuyên cũng cười khẩy:
“Nghe rõ chưa? Khôn hồn thì cầm tiền rồi cút.”
Tôi nhìn anh ta, giọng kiên quyết và lạnh lùng:
“Cố Thời Xuyên, tôi sẽ không để anh muốn làm gì thì làm. Căn hộ này không phải thứ anh có thể mua được bằng tiền. Tiền của anh không phải vạn năng.”
Anh ta ra hiệu cho vệ sĩ trực tiếp kéo tôi ra ngoài ném xuống sân.
Ngay sau đó, anh ta gọi thợ xây tới, bắt đầu gài thuốc nổ quanh căn hộ.
Giọng anh ta đầy khinh thường:
“Hôm nay tôi cho cô mở mang kiến thức. Ở thủ đô này, không có thứ gì mà tôi không lấy được. Tôi muốn phá cũng chẳng ai dám cản.”
“Tôi muốn cái nhà này thì tôi lấy, muốn phá thì dễ như trở bàn tay.”
Tôi trừng mắt nhìn anh ta, giọng lạnh băng:
“Anh dám? Cố Thời Xuyên, anh chỉ là một thương nhân, tưởng mình là vua chắc? Anh nghĩ thật sự có thể muốn làm gì thì làm à?”
Anh ta cười khẩy:
“Vì sao không dám? Cô nghĩ dọa tôi có ích sao?”
Rồi ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt ngạo mạn, vô pháp vô thiên:
“Cô không biết à? Ở cái thủ đô này, nhà họ Cố chúng tôi chính là trời.”
Đám cư dân đứng xem cũng bắt đầu khuyên tôi:
“Cô gái à, nghe bọn tôi đi, cúi đầu nhận sai đi.”
“Tổng giám đốc Cố không phải người bình thường đâu, nhà anh ta không chỉ có tiền, mà còn có thế lực đỡ lưng. Ngay cả mấy ông lớn trên kia cũng không dám dễ dàng động vào anh ta.”
Thấy vậy, Tô Hiểu Hiểu càng thêm đắc ý, chỉ tay vào tôi quát:
“Sợ rồi đúng không? Còn không mau quỳ xuống xin lỗi bọn tôi?! Không thì chờ đấy, sau khi chúng tôi cho nổ tung cái nhà này, người tiếp theo chính là cô!”
Tôi lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tô Hiểu Hiểu:
“Cô im đi.”
“Đây là lời cảnh cáo cuối cùng của tôi. Tốt nhất các người nên dừng lại ngay, nếu không hậu quả các người gánh không nổi đâu.”
Tô Hiểu Hiểu bĩu môi, cầm luôn thiết bị kích nổ trên tay công nhân:
“Để tôi xem hậu quả gì nào!”
Cô ta ấn nút.
Tiếng nổ vang rền cả trung tâm thành phố.
Tòa nhà nhỏ của đơn vị tôi ngay lập tức sụp đổ trong bụi khói mịt mù.
Tôi nhìn đống đổ nát mà tim lạnh toát, biết ngay chuyện lớn đã xảy ra rồi.
Tô Hiểu Hiểu bịt tai lại, nép vào ngực Cố Thời Xuyên, làm bộ điệu nũng nịu:
“Trời ơi tiếng lớn quá, làm người ta sợ chết khiếp.”
Rồi cô ta bước tới đá tôi mấy cái:
“Thế nào? Chúng tôi cho nổ rồi đấy. Hậu quả của cô đâu? Định hù dọa bọn tôi à? Cười chết mất.”
Điện thoại tôi đột ngột đổ chuông.
Trên màn hình chỉ hiện một con số 0 duy nhất.
Tôi lập tức bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên giọng lãnh đạo nghiêm khắc:
“Tiểu Giang, cô đang ở đâu? Căn hộ cưới của cô vừa bị đánh sập, chúng tôi nghi đây là thế lực thù địch muốn đe dọa cô. Chúng tôi sẽ lập tức cử người tới.”
Tôi nhanh chóng báo cáo:
“Lãnh đạo, tôi đang ở ngay căn hộ. Người cho nổ… hiện vẫn đứng ngay trước mặt tôi.”
“Cái gì?!” Giọng lãnh đạo giận dữ đến mức gầm lên.
“Là ai to gan như vậy?!”
Tôi kể ngắn gọn:
“Bọn họ nói, nhà họ Cố chính là trời ở thủ đô này. Họ muốn làm gì thì làm. Còn nói sau khi phá căn hộ thì người tiếp theo sẽ là tôi.”
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi vang lên tiếng gầm giận dữ rung trời:
“Nhà họ Cố thật quá quắt! Đưa điện thoại cho chúng!”
Tôi còn chưa kịp đưa thì Tô Hiểu Hiểu đã giật lấy, vẻ mặt đầy khoái trá như giành được công trạng.
“Alo? Mày là lãnh đạo của con tiện nhân Giang Tâm Nhiên hả? Sao? Cũng muốn chết à?”
“Đúng, mấy lời vừa rồi là tao nói đấy. Nhà họ Cố chúng tao chính là trời của thủ đô này. Anh Thời Xuyên của tao muốn làm gì thì làm. Xem ai dám quản!”
Điện thoại bên kia im lặng một nhịp, rõ ràng bị sốc trước mức độ ngang ngược của cô ta.
“Cô là ai? Đưa điện thoại cho Cố Thời Xuyên!”
Tô Hiểu Hiểu cười khẩy:
“Ông là cái thá gì mà đòi nói chuyện với anh Thời Xuyên của tôi?”
Giọng cô ta càng thêm ngông nghênh:
“Tôi là thanh mai trúc mã của anh Thời Xuyên, mai này còn là vợ anh ấy. Ý của tôi chính là ý của anh ấy. Không phục thì cứ tới nhà họ Cố mà tìm bọn tôi.”
“Coi chừng tôi không cho nổ banh xác ông luôn đấy!”
Đầu dây bên kia im bặt.
Chỉ còn nghe được tiếng lãnh đạo đang cố kìm cơn thở dồn dập vì tức giận.
Tô Hiểu Hiểu “alo” mấy tiếng, rồi phá lên cười khinh bỉ:
“Sao không nói nữa? Biết sợ rồi hả?”
Nói xong, cô ta “rầm” một tiếng dập máy, tiện tay ném luôn điện thoại tôi xuống đất.
Cô ta quay sang nhìn Cố Thời Xuyên, tự hào khoe:
“Anh Thời Xuyên, anh nghe thấy chưa? Em dọa cho hắn im bặt luôn rồi.”
Cố Thời Xuyên cũng cười cưng chiều, xoa đầu cô ta:
“Hiểu Hiểu của anh giỏi nhất, biết cách giải quyết rắc rối cho anh rồi.”
Tôi hít một hơi lạnh.
Giải quyết rắc rối?
Tô Hiểu Hiểu này đúng là một phát tiễn luôn Cố Thời Xuyên và cả nhà họ Cố lên đoạn đầu đài.
Tôi nhìn thẳng vào Cố Thời Xuyên, giọng nặng nề và đầy ẩn ý:
“Tổng giám đốc Cố, anh thật sự không muốn nhìn lại số điện thoại vừa gọi sao?”
“Anh không sợ cô Tô đã động chạm phải người mà anh không nên đụng sao?”
Nhưng rõ ràng, bọn họ chẳng hề coi lời nhắc nhở của tôi ra gì.
Tô Hiểu Hiểu trừng mắt, giọng càng thêm ngạo mạn:
“Ở thủ đô này làm gì có ai mà nhà họ Cố không dám động vào? Cả cái thành phố này đều là thiên hạ của nhà họ Cố.”
Tôi khẽ cong môi cười:
“Vậy sao?”
“Hy vọng mười phút nữa, các người vẫn còn cứng miệng được như vậy.”
Ngay sau đó, trên không trung của cả khu dân cư vang lên tiếng động cơ trực thăng trầm đục.
Tiếp liền sau đó là loạt âm thanh gấp gáp của bánh xe và tiếng phanh gắt.
Tôi từ tốn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Từng chiếc trực thăng quân dụng gắn biển số xanh hạ độ cao, vòng lượn đáp xuống.
Hàng xe đặc chủng in ký hiệu đặc biệt đỗ kín quanh khu dân cư.
Tiếng cánh quạt vẫn còn rền vang chưa dứt thì Tô Hiểu Hiểu đã hoảng hốt, siết chặt cánh tay Cố Thời Xuyên.
“Anh Thời Xuyên… mấy người đó, mấy cái xe đó… chẳng lẽ thật sự là đến tìm chúng ta sao?”
Cố Thời Xuyên mặt tái mét, nhìn chằm chằm mấy chiếc trực thăng quân dụng và dàn xe đặc nhiệm, yết hầu lăn lên lăn xuống nhưng không thốt nổi một chữ.
Giây tiếp theo, một nhóm đặc nhiệm trang bị đầy đủ vũ khí đồng loạt bước xuống xe, nhanh chóng chia thành hai hàng, đồng loạt giơ tay chào.
“Chào chỉ huy!”
Từ trong đội ngũ, một giọng trầm ổn, uy nghi vang lên:
“Xin hỏi cô Giang Tâm Nhiên ở đâu?”
Tôi bước ra từ đám đông, giọng bình tĩnh:
“Tôi đây.”
Viên sĩ quan trung niên dẫn đầu lập tức nghiêm người chào.
“Chỉ huy ra lệnh cho chúng tôi toàn lực phối hợp, hỗ trợ cô xử lý mọi tình huống tại hiện trường.”
Tô Hiểu Hiểu đột nhiên hét lên the thé:
“Các người điên à? Cô ta chỉ là một con nhà quê hèn kém! Dựa vào cái gì mà các người phải phối hợp với cô ta xử lý chuyện này?!”
Cố Thời Xuyên mặt càng lúc càng trắng bệch, nhưng vẫn cố cứng giọng:
“Các người chắc là nghe tiếng nổ nên mới đến đây đúng không? Chỉ là nổ một tòa nhà cũ thôi mà! Tôi có tiền, tôi bồi thường hết. Nói người của các anh rút đi ngay đi.”
Viên sĩ quan lạnh lùng liếc anh ta một cái, giọng dửng dưng nhưng đầy uy lực:
“Anh là ai? Anh không có tư cách can thiệp vào hành động của chúng tôi.”
“Chúng tôi nhận được cảnh báo quốc gia, phát hiện có kẻ cố ý phá hoại công trình bảo mật trọng điểm của Nhà nước.”
“Chúng tôi sẽ thực thi pháp luật, đưa nghi phạm phá hoại an ninh quốc gia đi điều tra—Cố tiên sinh, anh hiện đang bị nghi ngờ phạm tội, mời anh hợp tác.”
Tô Hiểu Hiểu há hốc miệng, mặt cắt không còn giọt máu, nhưng không dám phát ra tiếng nào nữa.
Cố Thời Xuyên nghiến răng ken két, vẫn cố cãi:
“Các người có nhầm không? Có phải con tiện nhân Giang Tâm Nhiên kia báo cảnh sát bịa chuyện lừa các người đến không? Tôi chỉ cho nổ một cái nhà bỏ hoang nhiều năm thôi mà, làm sao mà gọi là công trình bảo mật trọng điểm chứ?”
Viên sĩ quan không đổi sắc mặt, giọng vẫn bình tĩnh nhưng đầy áp lực khiến người ta nghẹt thở:
“Cố tiên sinh, tòa nhà này là khu vực an toàn được Cơ quan Bảo mật Quốc gia phê chuẩn đặc biệt.”
“Việc làm của anh đã cấu thành hành vi đe dọa an ninh quốc gia, mời anh ngay lập tức phối hợp điều tra.”
Cố Thời Xuyên rốt cuộc cũng hoảng loạn thật sự:
“Các người không được bắt tôi… Các người có biết tôi là ai không? Tôi là người thừa kế của nhà họ Cố, ông nội tôi là…”