#TTTY 1623 Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
15
Cuộc sống của tôi đi vào quỹ đạo.
Trong công việc, vì không còn bị gia đình ràng buộc, tôi có thể đầu tư nhiều thời gian và tâm sức hơn.
Rất nhanh, nhờ một bản kế hoạch dự án xuất sắc, tôi được lãnh đạo đánh giá cao.
Thăng chức, tăng lương, mọi thứ đến tự nhiên như nước chảy thành sông.
Thu nhập của tôi gần như tăng gấp đôi so với trước.
Trong cuộc sống, tôi và Lạc Lạc cũng ngày càng ăn ý.
Chúng tôi cùng đặt ra quy tắc gia đình.
Mỗi tối, chúng tôi có một tiếng “thời gian đọc sách mẹ con”.
Cuối tuần, chúng tôi cùng đi siêu thị mua sắm lớn, rồi về nhà nghiên cứu thực đơn mới.
Dưới sự khích lệ của tôi, Lạc Lạc cũng ngày càng độc lập hơn.
Con tự dọn cặp sách, tự thu dọn đồ chơi.
Thậm chí khi tôi tăng ca về muộn, con còn học cách tự hâm sữa, nướng bánh mì.
Nhìn bóng dáng nhỏ bé của con bận rộn trong bếp một cách ra dáng.
Trong lòng tôi vừa xót xa, vừa tự hào.
Tôi dùng khoản tiền bán nhà đó, trả tiền đặt cọc, mua một căn hộ nhỏ gần trường của Lạc Lạc.
Diện tích không lớn, chỉ hơn bảy mươi mét vuông.
Nhưng với hai mẹ con chúng tôi, là đủ.
Ngày nhận chìa khóa nhà mới, tôi đưa Lạc Lạc đến xem.
Nhà thô, trống trơn.
Nhưng Lạc Lạc lại vô cùng hào hứng, chạy qua chạy lại trong từng phòng.
“Mẹ ơi, đây là phòng của con sao?”
“Mẹ ơi, mình sơn tường màu xanh da trời được không?”
“Mẹ ơi, ban công có thể trồng dâu tây không?”
Tôi cười, lần lượt đồng ý với con.
“Được, đều nghe con.”
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy mình là người phụ nữ giàu có nhất thế gian.
Tôi có một đứa con khỏe mạnh, đáng yêu.
Một công việc ổn định, đầy triển vọng.
Một mái nhà ấm áp hoàn toàn thuộc về chúng tôi.
Tất cả những điều đó, đều là tôi dựa vào chính mình, từng chút một giành được.
Cảm giác vững vàng và an tâm ấy, trong tám năm hôn nhân trước đây, chưa từng có.
Chuyện sửa sang nhà cửa, tôi giao toàn bộ cho nhà thiết kế chuyên nghiệp.
Tôi chỉ đưa ra vài yêu cầu.
Thân thiện môi trường, an toàn, ấm áp.
Tôi hy vọng ngôi nhà này là bến tránh gió của Lạc Lạc, cũng là trạm tiếp năng lượng của tôi.
Cuộc sống như bánh răng được tra dầu, vận hành trơn tru và hiệu quả.
Thỉnh thoảng, tôi cũng nghe tin về Chu Văn Bác từ vài người bạn chung trước đây.
Họ nói anh gầy đi rất nhiều, cũng trầm lặng hơn.
Nói rằng bây giờ anh hầu như không tham gia bất kỳ buổi tụ tập nào.
Nói rằng bố mẹ anh rất khó chiều, thường vì mấy chuyện vặt vãnh mà cãi nhau với người trong khu chung cư.
Còn có người nói, từng thấy anh một mình ở quán ven đường đêm khuya, say khướt.
Nghe những điều đó, trong lòng tôi không hề có chút hả hê.
Chỉ có một tiếng thở dài nhàn nhạt.
Kẻ đáng thương ắt có chỗ đáng trách.
Kết cục hôm nay của anh là do chính anh và đôi bố mẹ không phân phải trái kia cùng gây ra.
Không trách được ai.
Có lần, tôi tình cờ gặp anh ở bãi đỗ xe ngầm của trung tâm thương mại.
Khi đó anh vừa bước xuống xe.
Chiếc SUV năm xưa chúng tôi cùng chọn giờ trông phủ đầy bụi bặm.
Thân xe còn có một vết xước rất rõ.
Anh cũng nhìn thấy tôi.
Bốn mắt chạm nhau, anh có chút bối rối và ngượng ngùng.
Theo phản xạ, chỉnh lại cổ áo nhăn nhúm của mình.
“… Trùng hợp quá.” Anh gượng cười, còn khó coi hơn cả khóc.
“Ừ.” Tôi gật đầu, xem như đáp lại.
Tôi đang định rời đi, anh lại gọi tôi.
“Hứa Tĩnh.”
“Có việc gì?”
Anh do dự một chút, vẫn mở miệng.
“Mẹ anh… dạo này sức khỏe không tốt lắm, hay tức ngực khó thở.”
“Đi bệnh viện khám rồi, bác sĩ nói… tim có vấn đề, đề nghị nhập viện theo dõi.”
Tôi lặng lẽ nghe, không nói gì.
“Nhập viện… phải đóng tiền đặt cọc, còn đủ loại phí kiểm tra…”
Giọng anh ngày càng nhỏ, đầu cũng cúi xuống.
“Tiền trong tay anh… gần như… gần như tiêu hết rồi.”
Tôi hiểu rồi.
Anh đang… vay tiền tôi.
Tôi nhìn anh, người đàn ông từng phong độ tự tin ấy.
Giờ đây lại vì mấy vạn tiền viện phí mà đứng trước mặt tôi thấp hèn đến vậy.
Trong lòng tôi trăm mối cảm xúc đan xen.
“Chu Văn Bác,” tôi mở miệng, giọng rất bình tĩnh, “chúng ta đã ly hôn rồi.”
“Mẹ anh bệnh, về mặt nhân đạo, tôi bày tỏ sự cảm thông.”
“Nhưng về mặt pháp luật và tình lý, tôi không có nghĩa vụ phải chi trả khoản tiền này cho anh.”
Anh đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt đầy tia máu và nhục nhã.
“Anh đâu có nói em phải cho không! Anh… anh sẽ trả em! Anh viết giấy nợ cho em!”
Anh vội vàng biện giải.
Tôi lắc đầu.
“Vấn đề không nằm ở giấy nợ.”
“Tôi chỉ muốn hỏi anh vài câu.”
“Thứ nhất, mẹ anh bệnh, anh có nói với em gái anh Chu Mỹ Linh chưa?”
Anh sững lại.
“Thứ hai, cô ta với tư cách là con gái, đang nắm bốn trăm hai mươi vạn tiền dưỡng già của bố mẹ anh, cô ta có tỏ ý sẽ gánh khoản viện phí này không?”
Môi anh mấp máy, không nói nên lời.
“Thứ ba, nếu cô ta không chịu trả, anh có từng nghĩ đến việc dùng pháp luật để đòi lại số tiền dưỡng già vốn thuộc về bố mẹ anh không?”
Ba câu hỏi liên tiếp của tôi như ba lưỡi dao nhọn, đâm thẳng vào tim anh.
Anh bị hỏi đến tái mặt, câm lặng.
Đúng vậy.
Vì sao anh không đi tìm Chu Mỹ Linh?
Người đã cầm toàn bộ tiền đi?
Là không dám?
Hay là không muốn?
Hay nói đúng hơn, trong sâu thẳm lòng anh, anh vẫn còn ôm chút ảo tưởng cuối cùng về cô em gái ấy?
Tôi không muốn tiếp tục dây dưa với anh nữa.
Tôi rút từ trong ví ra một chiếc thẻ ngân hàng.
“Trong này có năm ngàn tệ.”
“Là tôi thay mặt Lạc Lạc, gửi cho bà nội.”
“Coi như chút tấm lòng của đứa trẻ.”
“Mật khẩu là ngày sinh của Lạc Lạc.”
“Số tiền này, anh không cần trả.”
“Nhưng đây là lần cuối cùng.”
“Chu Văn Bác, anh là người trưởng thành, anh phải học cách chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình và cho những lựa chọn của mình.”
“Đừng tiếp tục gửi gắm hy vọng vào người khác.”
“Đặc biệt là một ‘người khác’ đã đóng cửa với anh.”
Nói xong, tôi nhét thẻ vào tay anh.
Rồi quay người, không ngoảnh đầu lại, bước về phía xe của mình.
Qua gương chiếu hậu, tôi nhìn thấy anh.
Một mình, lẻ loi đứng tại chỗ.
Trong tay nắm chặt tấm thẻ, như cầm một củ khoai bỏng rát.
Ánh đèn đường kéo bóng anh dài ra, rất dài.
Như một chữ “thua” khổng lồ viết trên mặt đất.
Khoảnh khắc ấy, tôi nhận ra vô cùng rõ ràng.
Tôi và anh, đã là người của hai thế giới.
Khác biệt như mây với bùn, không còn giao điểm.
16
Chu Văn Bác cầm tấm thẻ tôi đưa, cảm giác như nắm một thanh sắt nung đỏ.
Năm ngàn tệ.
Đối với tiền đặt cọc nhập viện của mẹ anh Lưu Ngọc Mai, chỉ là muối bỏ biển.
Nhưng đó là khoản tiền duy nhất hiện tại anh có thể lấy ra, mà không phải tiền của chính anh.
Nỗi nhục nhã như thủy triều dâng lên, nhấn chìm anh.
Cuối cùng anh vẫn dùng số tiền đó làm thủ tục nhập viện cho Lưu Ngọc Mai.
Bác sĩ cầm một xấp giấy kiểm tra, vẻ mặt nghiêm túc giải thích tình trạng bệnh.
“Chẩn đoán ban đầu là bệnh mạch vành, thiếu máu cơ tim.”
“Tình hình cụ thể còn phải làm thêm kiểm tra.”
“Chụp mạch vành, siêu âm tim, điện tâm đồ 24 giờ, đều là bắt buộc.”
“Bệnh nhân lớn tuổi, lại có cao huyết áp, không thể chủ quan.”
Mỗi chữ bác sĩ nói ra như những chiếc búa nhỏ gõ vào dây thần kinh anh.
Và phía sau mỗi tờ phiếu kiểm tra là một dãy con số khiến tim anh run lên.
Số tiền còn lại trong túi anh, ngay cả phí kiểm tra hôm nay cũng không đủ.
Anh ngồi trên ghế dài ngoài hành lang bệnh viện, cảm thấy bất lực chưa từng có.
Bố anh Chu Đức Hải ngồi bên cạnh, tạch tạch hút thuốc.
Trong làn khói mờ mịt, gương mặt Chu Đức Hải càng thêm u sầu và âm trầm.
“Tiền đâu?” Chu Đức Hải cuối cùng cũng lên tiếng, giọng khàn khàn.
“… Hết rồi.” Chu Văn Bác khó khăn thốt ra hai chữ.
Chu Đức Hải dập mạnh đầu thuốc vào thùng rác.
“Gọi cho em gái mày.”
Giọng ông không phải thương lượng, mà là mệnh lệnh.
Cơ thể Chu Văn Bác cứng lại.
Anh sợ cuộc điện thoại này.
Anh hiểu rõ hơn ai hết, đầu dây bên kia sẽ là sự lạnh lùng và thoái thác thế nào.
Nhưng hiện tại, anh không còn lựa chọn.
Anh đi đến cuối hành lang, bấm số Chu Mỹ Linh.
Điện thoại đổ chuông rất lâu mới được nhấc máy.
“Alo, anh, lại sao nữa?” Giọng Chu Mỹ Linh đầy vẻ khó chịu.
“Mỹ Linh…” Cổ họng Chu Văn Bác khô khốc, “mẹ nhập viện rồi.”
“Nhập viện? Sao vậy? Nghiêm trọng không?”
Sự quan tâm của cô ta nghe giống như làm cho có.
Chu Văn Bác thuật lại lời bác sĩ.
Rồi hít sâu một hơi, nói ra câu khó khăn nhất.
“Nhập viện cần một khoản tiền lớn, anh… xoay không nổi nữa.”
“Em có thể chuyển trước một ít qua không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Một sự im lặng dài dằng dặc khiến người ta hoảng hốt.
“Anh à, không phải em không giúp.” Cuối cùng Chu Mỹ Linh cũng lên tiếng, giọng trở nên lạnh nhạt và xa cách.
“Dạo này em cũng eo hẹp.”
“Em vừa đổi xe mới, tiền trả góp áp lực lắm.”
“Với lại, ở Thượng Hải chi tiêu giao tế nhiều thế nào anh cũng biết mà.”
Đổi xe?
Đầu Chu Văn Bác “ong” lên.
Anh nhớ chiếc xe trước của cô ta mới chạy chưa đến hai năm.
“Mỹ Linh, đó là mẹ! Mẹ đang nằm trong bệnh viện!” Anh không kìm được, cao giọng.
“Em biết là mẹ, anh không cần phải hét vào em!” Giọng Chu Mỹ Linh cũng sắc lại.
“Chẳng qua làm mấy cái kiểm tra thôi, tốn bao nhiêu tiền chứ?”
“Với lại, dưỡng già cho bố mẹ vốn là trách nhiệm của anh.”
“Lúc trước phân công chẳng phải rất rõ sao? Tiền cho em, dưỡng già cho anh.”
“Sao? Bây giờ muốn nuốt lời à?”
Lời cô ta như lưỡi dao, từng câu từng chữ đều đâm vào chỗ đau nhất của anh.
“Đó không phải tiền bình thường! Đó là tiền dưỡng già của bố mẹ! Là mạng sống của họ!” Anh gần như gào lên.
“Tiền gì dưỡng già, bố mẹ tự nguyện cho em, thì đó là tiền của em!”
“Chu Văn Bác, em cảnh cáo anh, đừng hòng động vào số tiền của em!”
“Thế này đi, tháng này em lãnh lương xong, lại chuyển cho anh hai ngàn.”
“Coi như chút tấm lòng của con gái.”
“Còn lại, một xu em cũng không trả!”
Nói xong, cô ta “cạch” một tiếng, cúp máy.
Chu Văn Bác cầm điện thoại, đứng chết lặng.
Máu trong người như đông cứng lại.
Anh chậm rãi, rất chậm rãi quay người.
Thấy bố mình Chu Đức Hải đứng cách đó không xa.
Rõ ràng toàn bộ cuộc nói chuyện vừa rồi, ông đều nghe thấy.
Chu Văn Bác nghĩ rằng, bố sẽ nổi trận lôi đình, sẽ gọi điện mắng cô con gái bất hiếu kia.
Nhưng ông không làm vậy.
Trên mặt Chu Đức Hải là một biểu cảm phức tạp, pha lẫn thất vọng, tức giận, nhưng lại có chút “quả nhiên là thế”.
Ông nhìn con trai mình, đứa con từ nhỏ ông dạy phải “nhường lê cho em”, phải “chăm sóc em gái”.
Ánh mắt ông lạnh lẽo như đá.
Ông không nói một lời.
Chỉ quay người, lặng lẽ bước vào phòng bệnh.
Chu Văn Bác theo sau.
Anh thấy mẹ mình Lưu Ngọc Mai đang tựa đầu giường, sắc mặt trắng bệch.
Bà cũng nghe thấy.
Bởi vì bà đang nhìn anh, trong ánh mắt ấy, không có chút thất vọng nào đối với con gái.
“Đồ vô dụng!”
Lưu Ngọc Mai chộp lấy một quả táo ở đầu giường, ném mạnh về phía anh.
Quả táo đập vào ngực anh rồi rơi xuống đất.
“Sao tao lại sinh ra cái thứ vô dụng như mày chứ!”
“Đến em gái mày cũng không thuyết phục nổi! Mày còn làm được cái gì nữa!”
“Mày có phải muốn nhìn tao chết trong bệnh viện không!”
“Tao nói cho mày biết, nếu tao chết, đều là bị mày và con vợ mày hại chết!”
Bà ta gào thét chửi rủa.
Đổ hết mọi trách nhiệm, mọi sai lầm lên đầu anh và Hứa Tĩnh.
Như thể đứa con gái đã cầm bốn trăm hai mươi vạn mà ngay cả tiền viện phí cũng không chịu bỏ ra kia mới là người vô tội nhất.
Chu Văn Bác đứng giữa phòng bệnh, mặc cho những lời cay độc như mưa đá nện xuống người mình.
Anh không biện giải.
Cũng không tức giận.
Anh chỉ cảm thấy, trong tim mình, có thứ gì đó, vào khoảnh khắc ấy, hoàn toàn vỡ vụn.
Đó là “tình thân” mà anh tin tưởng suốt hơn hai mươi năm.
Là thứ anh vẫn nghĩ máu mủ ruột rà – tình anh em, tình mẹ con.
Hóa ra, tất cả chỉ là một trò cười.
Anh nhìn người mẹ mặt mày dữ tợn trên giường.
Nhìn người cha lạnh lùng như băng đứng bên cạnh.
Rồi nghĩ đến cô em gái ích kỷ nơi đầu dây điện thoại.
Anh bỗng thấy mình như con côn trùng mắc kẹt giữa mạng nhện.
Còn họ, đều là con nhện.
Từng chút một hút cạn máu thịt anh, gặm nhấm xương cốt anh.
Cho đến khi nuốt chửng anh sạch sẽ.
Anh bật cười.
Nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
Anh chậm rãi, từng bước một, lùi ra khỏi phòng bệnh.
Không quay đầu lại.
Anh bước ra khỏi bệnh viện, đi vào làn gió lạnh cuối thu.
Anh không biết mình sẽ đi đâu.
Chỉ biết rằng, nơi được gọi là “nhà” ấy, anh không thể quay về nữa.
Cọng rơm mang tên “tình thân” cuối cùng, vào ngày hôm đó, đã hoàn toàn đè sập anh.