#GSNH 1596 Chương 18
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi không đến tiệc chúc mừng,
Cũng không quan tâm đến những lời tâng bốc, chúc tụng kéo đến như sóng.
Tôi chỉ lặng lẽ kéo một chiếc ghế, quay về lại căn phòng từng gọi là “Chiến phòng”.
Ngồi ở đó cả buổi chiều,
Trong đầu như một thước phim, quay chậm toàn bộ chặng đường điên rồ nửa năm qua.
Từ một cô gái bị đẩy xuống quầy lễ tân, bị nhục mạ, bị bỏ rơi,
Tôi bò lên từng bậc, từng bước giành lại tất cả.
Tôi – Hứa Tri Ý – giờ đây
Chính là người đưa ra mọi quyết định sống còn của một tập đoàn trị giá hàng trăm tỷ.
Ánh hoàng hôn xuyên qua cửa kính sát đất, kéo dài chiếc bóng của tôi… thật dài.
Cạch.
Cửa bị đẩy khẽ ra.
Là Phó Thận Ngôn bước vào.
Anh không nói gì.
Chỉ lặng lẽ kéo chiếc ghế bên cạnh tôi, ngồi xuống.
Cùng tôi, nhìn về ráng chiều rực rỡ ngoài kia.
“…Cảm ơn em.”
Lâu thật lâu, anh mới cất lời.
Giọng khàn đục, như trút bỏ được gánh nặng nghìn cân.
“Tri Ý, cảm ơn em đã cứu Phó thị.”
“Cũng cảm ơn em… vì đã giữ lại anh.”
Tôi khẽ lắc đầu.
“Tôi không làm vì anh.”
“Cũng không làm vì Phó thị.”
“Tôi chỉ muốn… đòi lại những gì lẽ ra thuộc về tôi.”
“Là tôn nghiêm. Là vị trí. Là quyền được lựa chọn cuộc đời mình.”
Câu nói đó khiến anh im lặng.
Anh xoay người lại, nhìn tôi thật sâu.
Đôi mắt từng khiến tôi mê muội năm xưa… giờ đây, chất chứa vô vàn cảm xúc:
Hối hận, khâm phục, ngưỡng vọng… và có lẽ… là chút khiêm nhường muộn màng.
“Anh biết, giữa chúng ta… đã không thể quay lại.”
Giọng anh rất nhẹ.
“Con người trước kia của anh… không xứng với em.”
“Anh cũng không dám mơ đến chuyện được tha thứ.”
“Anh chỉ muốn hỏi——”
Đọc thêm nhiều truyện hay tại Novatruyen
Anh dừng lại, hít một hơi thật sâu.
“Liệu… anh có còn… cơ hội để bắt đầu lại, theo đuổi em một lần nữa?”
Tôi nhìn anh.
Người đàn ông tôi từng yêu tám năm.
Từng oán, từng đau… từng vì anh mà mất đi hết thảy.
Giờ phút này, anh đứng đó, nhỏ bé đến lạ.
Ánh mắt anh, cẩn trọng, dè dặt, gần như là khẩn cầu.
Tôi… bỗng cười.
Một nụ cười nhẹ nhàng.
Không còn đau đớn. Không còn chua xót.
Mà là buông bỏ toàn vẹn.
Tôi đứng lên, bước đến bên cửa sổ lớn.
Đưa tay ra, như muốn ôm lấy toàn bộ thành phố đang rực rỡ ánh đèn.
Tôi không quay đầu lại, chỉ bình thản nói:
“Phó Thận Ngôn.”
“Anh nhìn xem.”
“Ngoài kia… thế giới lớn đến vậy, rực rỡ đến vậy.”
“Tôi… vì sao… phải quay đầu?”
Câu trả lời không trực diện.
Nhưng cũng đã quá đủ.
Tôi không nhìn anh lần nữa.
Chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn thành phố lấp lánh trước mặt.
Ánh hoàng hôn lui dần.
Bầu trời chuyển đen.
Rồi từng ngọn đèn lần lượt được thắp sáng.
Tôi biết—
Từ giây phút này trở đi:
Không còn bất kỳ ai, có thể trói buộc được tôi nữa.
Tất cả quá khứ, chỉ là lời dẫn nhập.
Tôi – Hứa Tri Ý – sẽ mang theo mọi thứ chính tay mình giành lại——
Bước đến một tương lai rộng lớn hơn, tự do hơn, và chói sáng hơn bao giờ hết.
[ Hết ]