#TTTY 1667 Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Em không định phá.”
Tôi nhướn mày.
“Cô đến tìm tôi làm gì?”
“Em không cần danh phận. Nhưng đứa bé cần cha.”
Tôi cười.
“Nói thẳng ra.”
Cô ta cắn môi.
“Em muốn chị chủ động ly hôn. Như vậy anh ấy sẽ ít bị ảnh hưởng hơn.”
À.
Ra vậy.
Tôi đứng dậy.
Bước chậm quanh bàn.
Dừng lại trước mặt cô ta.
“Cô nghĩ mình là ai?”
Giọng tôi không cao.
Nhưng đủ khiến cô ta run.
“Cô mặc quân phục trái phép. Xâm nhập khu vực tuyệt mật. Giờ còn mang thai — nếu là thật — lại dám đến đây mặc cả với tôi?”
Mắt cô ta đỏ lên.
“Em yêu anh ấy.”
“Cô yêu quân hàm của anh ta.”
Không khí đông cứng.
Tôi cúi xuống, nhặt tờ giấy siêu âm.
Xé làm đôi.
“Muốn giữ đứa bé? Tùy.”
“Nhưng từ hôm nay, mọi lời cô nói sẽ được ghi âm. Mọi bước cô đi sẽ được theo dõi.”
Tôi nghiêng đầu.
“Cô nghĩ mình đủ sức bước vào gia tộc Bùi khi hồ sơ của cô đã nằm trên bàn Ủy ban Kỷ luật chưa?”
Sắc mặt cô ta tái hẳn.
“Chị…”
Tôi mở cửa.
“Cần vụ Trương. Tiễn khách.”
Tối đó, Bùi Dự Lễ đứng trước cửa nhà tôi.
Không quân hàm.
Không xe quân dụng.
Chỉ một người đàn ông.
“Thanh Thanh.”
Tôi mở cửa nhưng không cho anh ta vào.
“Anh muốn nói gì?”
“Đứa bé… nếu là thật, anh sẽ chịu trách nhiệm.”
Tôi nhìn anh ta rất lâu.
“Trách nhiệm?”
Tôi bật cười.
“Anh từng nói với tôi, người mặc quân phục phải đặt kỷ luật lên trước mọi cảm xúc.”
Anh ta siết tay.
“Anh sai.”
“Anh sai từ lúc nghĩ mình có thể giấu tôi.”
Gió thổi qua hành lang.
Tôi chậm rãi nói:
“Tôi sẽ nộp đơn ly hôn.”
Anh ta khựng lại.
“Thanh Thanh…”
“Không phải vì cô ta.”
Tôi nhìn thẳng.
“Mà vì anh không còn xứng đứng cạnh tôi trên chiến tuyến.”
Một câu.
Nhẹ.
Nhưng cắt đứt mọi thứ.
Anh ta đứng rất lâu.
Cuối cùng nói khẽ:
“Nếu anh từ bỏ cô ta?”
“Tôi không phải phương án dự phòng.”
Tôi đóng cửa.
Sáng hôm sau.
Tôi nhận được cuộc gọi từ Bộ tư lệnh.
“Thẩm Thanh, chuẩn bị hồ sơ. Hội đồng sẽ họp xét nhân sự thay thế vị trí tác chiến.”
Tôi nhìn bộ quân phục treo ngay ngắn.
Bùi Dự Lễ có thể mất chức.
Tô Bội Bội có thể sinh con.
Gia tộc có thể dậy sóng.
Nhưng tôi —
không sinh ra để làm cái bóng.
Ngoài sân, nắng sớm chiếu lên quân hàm trên vai tôi.
Lấp lánh.
Cuộc chiến lần này không còn là chuyện tình cảm.
Mà là vị trí.
Quyền lực.
Và sự lựa chọn.
Hội đồng nhân sự họp vào thứ Sáu.
Phòng họp tầng cao nhất của Bộ tư lệnh kín đến mức nghe được cả tiếng lật giấy.
Tôi bước vào.
Ánh mắt đủ loại đổ dồn về phía tôi — có tò mò, có dò xét, có cả chờ xem kịch.
Vị trí đối diện tôi vốn thuộc về Bùi Dự Lễ.
Hôm nay trống.
Chủ tọa mở hồ sơ.
“Thẩm Thanh. Thành tích tác chiến 9 năm liền loại A. Ba lần dẫn đội vào khu vực biên giới nguy hiểm. Không sai sót kỷ luật.”
Một vị tướng họ Bùi nhíu mày.
“Nhưng quan hệ gia tộc phức tạp. Hiện đang trong quá trình ly hôn với cán bộ bị điều tra.”
Tôi ngẩng đầu.
“Báo cáo. Hôn nhân cá nhân không ảnh hưởng năng lực tác chiến.”
Một người khác chậm rãi nói:
“Cô có thể đảm bảo không có động cơ cá nhân trong việc đề xuất đình chỉ Bùi Dự Lễ?”
Tôi nhìn thẳng.
“Quyết định đình chỉ căn cứ vào điều lệnh, camera, biên bản Quân cảnh. Nếu hội đồng cho rằng tôi làm sai, tôi xin chịu kỷ luật.”
Không khí lặng đi.
Một câu trả lời không né tránh.
Cuộc họp kéo dài hai tiếng.
Khi tôi bước ra, điện thoại rung.
Tin nhắn ẩn danh.
Một đoạn video.
Tôi mở.
Hình ảnh trong phòng nghỉ hậu trường đoàn văn công.
Tô Bội Bội đang nói chuyện điện thoại.
Giọng cô ta nhỏ nhưng rõ:
“…anh ấy tin là con của mình rồi. Chỉ cần ép được Thẩm Thanh ly hôn, mọi thứ sẽ thuận lợi…”
Tôi dừng video.
Ánh mắt lạnh xuống.
Trò chơi này bắt đầu có mùi bẩn.
Buổi tối.
Bùi Dự Lễ xuất hiện trước cửa nhà tôi lần nữa.
Không gõ.
Chỉ đứng.
Tôi mở cửa.
Anh ta nhìn tôi.
“Em nhận được video rồi?”
Tôi hơi nhướn mày.
“Xem ra anh cũng nhận.”
Anh ta gật.
“Số gửi ẩn danh. Cùng một nguồn.”
Tôi nhìn anh ta vài giây.
“Anh tin không?”
Anh ta im lặng.
Rồi nói chậm:
“Anh chưa từng chạm vào cô ta.”
Không giải thích dài dòng.
Chỉ một câu.
Tôi không biểu lộ cảm xúc.
“Vậy đứa bé?”
“Anh sẽ yêu cầu xét nghiệm.”
Tôi bước ra hành lang.
“Anh làm gì là việc của anh.”
Anh ta siết tay.
“Thanh Thanh. Anh sai khi để chuyện đi xa đến vậy. Nhưng anh không phản bội em.”
Tôi nhìn anh ta thật lâu.
Người đàn ông từng cùng tôi leo núi tuyết, từng che lưng tôi giữa làn đạn.
Sự nghiệp có thể khiến người ta tham lam.
Nhưng ánh mắt thì không biết nói dối.
“Anh nghĩ tôi còn tin anh sao?”
Anh ta không đáp.
Chỉ khẽ nói:
“Cho anh ba ngày.”
Ngày thứ hai.
Kết quả điều tra nội bộ bổ sung.
Camera hành lang khu văn công cho thấy Tô Bội Bội từng tiếp xúc riêng với một sĩ quan hậu cần — người có quyền truy cập kho quân phục.
Hồ sơ của cô ta bắt đầu lộ ra vài vết mờ.
Quê quán không trùng khớp.
Thời gian nhập đoàn không minh bạch.
Tống Liệt mang tập tài liệu vào phòng tôi.
“Lữ phó. Có vẻ có người đứng sau.”
Tôi lật từng trang.
“Không chỉ là chuyện tình cảm.”
Tống Liệt nhìn tôi.
“Chị nghi ngờ ai?”
Tôi khép hồ sơ.
“Người hưởng lợi nhiều nhất nếu Bùi Dự Lễ mất chức.”
Căn phòng im lặng.
Trong quân khu, vị trí tác chiến là ghế nóng.
Ai cũng muốn.
Nhưng không phải ai cũng đủ sạch để ngồi.
Ngày thứ ba.
Tô Bội Bội bị triệu tập làm việc.
Cô ta khóc.
Phủ nhận.
Nhưng xét nghiệm ADN được tiến hành.
Buổi chiều.
Bùi Dự Lễ đến gặp tôi.
Lần này không đứng ngoài cửa.
Anh ta đưa tôi phong bì.
Kết quả xét nghiệm.
Tôi mở.
Không có quan hệ huyết thống.
Tôi gấp tờ giấy lại.
Không ngạc nhiên.
Chỉ lạnh.
“Cô ta đâu?”
“Đang bị tạm giữ điều tra vì sử dụng giấy tờ giả.”
Anh ta nhìn tôi.
“Em thắng rồi.”
Tôi cười nhạt.
“Đây không phải cuộc thi.”
Anh ta bước gần hơn.
“Thanh Thanh. Ly hôn… em còn giữ quyết định đó không?”
Tôi nhìn ra cửa sổ.
Ánh chiều đỏ rực trên sân huấn luyện.
“Anh nghĩ chỉ vì cô ta mà tôi muốn ly hôn?”
Anh ta khựng lại.
Tôi quay sang.
“Niềm tin một khi rạn, không phải chỉ vì một người thứ ba. Mà vì anh đã để tôi đứng một mình trước cổng sở chỉ huy hôm đó.”
Anh ta im lặng.
Đúng.
Khoảnh khắc tôi rút súng, anh ta đứng phía đối diện tôi.
Không phải bên cạnh.
“Tôi sẽ chờ hội đồng công bố quyết định nhân sự.” Tôi nói.
“Nếu anh còn ở lại quân khu này… chúng ta sẽ nói chuyện tiếp.”
Anh ta khẽ gật.
Một tuần sau.
Quyết định chính thức ban hành.
Bùi Dự Lễ bị khiển trách nặng vì vi phạm điều lệnh.
Giáng chức một cấp, điều chuyển sang đơn vị hậu cần huấn luyện.
Vị trí tác chiến…
thuộc về tôi.
Ngày tôi nhận quyết định, sân huấn luyện đứng kín hàng ngũ.
Tống Liệt hô lớn:
“Chào Lữ đoàn trưởng!”
Tiếng đáp vang dội.