#TTTY 1667 Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi bước lên bục.
Gió thổi mạnh.
Quân hàm mới nặng hơn.
Không vì kim loại.
Mà vì trách nhiệm.
Ở cuối hàng ngũ, tôi nhìn thấy Bùi Dự Lễ.
Anh ta đứng nghiêm.
Không ánh nhìn oán hận.
Chỉ trầm lặng.
Cuộc chiến này khép lại bằng một kết quả không ai dự đoán.
Tôi không mất mình.
Anh ta mất vị trí.
Nhưng chưa chắc mất tất cả.
Sau buổi lễ.
Anh ta bước đến.
“Chúc mừng em.”
Tôi gật.
“Cảm ơn.”
Anh ta hỏi khẽ:
“Chúng ta… còn cơ hội không?”
Tôi nhìn thẳng.
“Không phải bây giờ.”
Gió cuốn bụi đất bay lên giữa sân.
Tôi xoay người bước đi.
Con đường phía trước rộng và dài.
Tôi không còn là phu nhân của ai.
Tôi là Lữ đoàn trưởng Thẩm Thanh.
Còn anh —
nếu muốn bước lại bên tôi,
phải đi bằng chính đôi chân của mình.
Sau lễ nhậm chức, tôi không cho mình thời gian thở.
Bản kế hoạch huấn luyện cải tổ được triển khai ngay trong tuần đầu tiên. Tôi cắt giảm những buổi diễn tập hình thức, tăng cường thực chiến đêm, trực tiếp xuống thao trường cùng binh sĩ.
Có người nói tôi đang chứng minh điều gì đó.
Tôi biết mình không cần chứng minh với ai.
Tôi chỉ không muốn sau này có ai nói rằng vị trí này đến tay tôi nhờ một cuộc hôn nhân đổ vỡ.
Tin tức về vụ việc của Tô Bội Bội được xử lý âm thầm. Cô ta bị buộc rời khỏi đoàn văn công, hồ sơ chuyển sang cơ quan điều tra dân sự. Người sĩ quan hậu cần liên quan cũng bị kỷ luật.
Mọi thứ dần lắng xuống.
Chỉ có một điều chưa lắng.
Quan hệ giữa tôi và Bùi Dự Lễ.
Chúng tôi vẫn chưa ký đơn ly hôn.
Không phải vì do dự.
Mà vì cả hai đều quá bận bước tiếp.
Một tối cuối tháng.
Tôi trở về nhà muộn sau đợt diễn tập dài ngày.
Cửa vừa mở, tôi đã nhìn thấy anh ta ngồi ở phòng khách.
Không còn quân phục chỉnh tề.
Chỉ áo sơ mi đơn giản, tay áo xắn lên, dáng vẻ bớt đi phần sắc bén.
“Anh có chìa khóa?” Tôi hỏi.
“Bố em đưa.”
Tôi không bất ngờ. Hai gia tộc sau cơn sóng gió đã im lặng hơn trước.
Anh ta đứng dậy.
“Anh sắp chuyển đơn vị.”
“Tôi biết.”
“Ra khu huấn luyện phía Bắc.”
Tôi đặt túi xuống.
“Phù hợp với anh.”
Anh ta khẽ cười.
“Có lẽ vậy.”
Khoảng cách giữa chúng tôi không xa, nhưng cũng không còn gần như trước.
“Thanh Thanh.” Anh ta gọi.
Tôi nhìn.
“Anh không xin em quay lại.”
Tôi không đáp.
“Anh chỉ muốn nói một điều. Cảm ơn em.”
“Cảm ơn vì điều gì?”
“Vì đã không bao che cho anh. Nếu hôm đó em mềm lòng, có lẽ anh sẽ còn tiếp tục tự tin rằng mình có thể kiểm soát mọi thứ.”
Tôi nhìn thẳng vào anh ta.
“Anh từng nói với tôi, kỷ luật là giới hạn cuối cùng của quân nhân.”
Anh ta gật.
“Và em đã giữ nó.”
Gió đêm luồn qua khung cửa sổ.
Không khí không còn căng thẳng.
Chỉ còn lại một sự bình thản rất lạ.
“Đơn ly hôn tôi đã ký.” Tôi nói.
Anh ta lấy trong túi ra một tập hồ sơ.
“Anh cũng vậy.”
Tờ giấy đặt trên bàn.
Không ai chần chừ.
Chúng tôi ký.
Không tiếng ồn.
Không nước mắt.
Chỉ một chương chính thức khép lại.
Trước khi rời đi, anh ta dừng ở cửa.
“Sau này, nếu em cần chi viện ở khu phía Bắc…”
“Tôi sẽ gọi.”
Anh ta gật đầu.
Cánh cửa đóng lại.
Tôi đứng một mình trong phòng khách.
Không đau.
Không nhẹ nhõm.
Chỉ là một khoảng trống yên tĩnh.
Thời gian trôi.
Nửa năm sau.
Lữ đoàn Đặc công đạt thành tích xuất sắc trong diễn tập liên quân. Báo chí nội bộ bắt đầu nhắc đến tên tôi nhiều hơn.
Một buổi chiều, tôi nhận lệnh lên Bộ tư lệnh.
Cuộc họp kín.
Một vị tướng cao tuổi nhìn tôi rất lâu rồi nói:
“Thẩm Thanh, cô có muốn tiến thêm một bước không?”
Tôi hiểu ý ông.
“Báo cáo, nếu tổ chức cần, tôi sẵn sàng.”
“Chúng tôi đang xem xét thành lập đơn vị tác chiến đặc biệt cấp chiến lược. Cô là một trong những ứng viên chỉ huy.”
Tim tôi không đập nhanh hơn.
Chỉ là một cảm giác rõ ràng.
Con đường này chưa dừng.
Sau cuộc họp, tôi bước ra hành lang.
Ở cuối dãy, một bóng người quen thuộc đang chờ.
Bùi Dự Lễ.
Quân hàm trên vai anh ta đã thay đổi.
Không còn ánh hào quang cũ.
Nhưng ánh mắt lại sáng hơn trước.
“Nghe nói em sắp lên cấp mới.”
“Chưa chắc.”
Anh ta cười nhẹ.
“Em lúc nào cũng như vậy.”
Chúng tôi đi song song một đoạn ngắn.
Không ai nhắc lại quá khứ.
Chỉ khi đến cầu thang, anh ta dừng lại.
“Anh đã nộp đơn xin tham gia đơn vị mới.”
Tôi nhìn anh ta.
“Vị trí đó do tôi quyết.”
“Tôi biết.”
Anh ta thẳng lưng.
“Lữ đoàn trưởng Thẩm, nếu được chọn, tôi sẽ tuân lệnh.”
Không còn là chồng cũ.
Chỉ là một quân nhân.
Tôi gật đầu.
“Chúng tôi cần người có kinh nghiệm thực chiến.”
“Vậy tôi có cơ hội?”
“Tùy biểu hiện.”
Anh ta cười.
Lần đầu tiên sau rất lâu, nụ cười không mang theo sự tự tin ngạo nghễ.
Mà là sự tôn trọng.
Ba tháng sau.
Đơn vị tác chiến chiến lược chính thức thành lập.
Tôi giữ chức chỉ huy.
Danh sách nhân sự được công bố.
Tên Bùi Dự Lễ nằm ở vị trí phó chỉ huy huấn luyện.
Không phải vì tình cảm.
Mà vì anh ta đạt điểm cao nhất trong vòng sát hạch.
Ngày nhận lệnh, anh ta đứng nghiêm trước mặt tôi.
“Báo cáo chỉ huy.”
Tôi nhìn anh ta.
“Vào vị trí.”
Giọng tôi không run.
Anh ta đáp lớn.
“Rõ.”
Đội hình phía sau vang dội tiếng giày dậm đất.
Gió cuốn cát bay trên thao trường.
Khoảnh khắc đó, tôi nhận ra một điều.
Có những mối quan hệ không thể quay lại như cũ.
Nhưng có thể chuyển hóa thành một dạng khác — bình đẳng hơn, rõ ràng hơn.
Chúng tôi không còn là vợ chồng.
Nhưng là đồng đội.
Trên chiến tuyến mới, không ai đứng sau lưng ai.
Chỉ đứng cạnh nhau.
Một tối sau huấn luyện.
Tôi ngồi một mình trên bậc thềm doanh trại.
Bầu trời phía Bắc đầy sao.
Bùi Dự Lễ bước tới, đưa tôi một lon nước.
“Ngày mai diễn tập lớn.”
“Tôi biết.”
Anh ta ngồi xuống cách tôi một khoảng.
“Thanh Thanh.”
Tôi không nhìn anh ta.
“Nếu một ngày nào đó, không còn quân phục trên vai… em có cho anh cơ hội làm lại không?”
Tôi im lặng rất lâu.
Rồi nói khẽ:
“Anh đang hỏi với tư cách gì?”
Anh ta suy nghĩ.
“Với tư cách một người đàn ông từng sai.”
Tôi quay sang.
Ánh mắt anh ta không còn kiêu hãnh.
Chỉ còn sự chân thành.
“Tôi không hứa điều gì cho tương lai.”
Tôi nói.
“Nhưng tôi không đóng cửa.”
Anh ta thở ra.
Không phải nhẹ nhõm.
Chỉ là một sự chấp nhận.
Sáng hôm sau.
Đơn vị tác chiến chiến lược xuất phát.
Đội hình chỉnh tề.
Tôi đứng ở đầu.
“Xuất phát.”
Tiếng động cơ đồng loạt nổ vang.
Bùi Dự Lễ ở vị trí bên phải tôi.
Chúng tôi nhìn nhau một giây.
Không cần lời.
Con đường phía trước dài.
Nguy hiểm.
Nhưng rõ ràng.
Tôi từng nghĩ cuộc chiến lớn nhất đời mình là giữ lấy một người đàn ông.
Hóa ra không phải.
Cuộc chiến lớn nhất là giữ lấy chính mình.
Giữ kỷ luật.
Giữ danh dự.
Giữ ranh giới.
Và khi làm được điều đó, những gì xứng đáng sẽ tự tìm cách ở lại.
Gió thổi qua quân kỳ.
Mặt trời dần lên phía chân trời.
Tôi mỉm cười.
Cuộc đời tôi không còn xoay quanh danh xưng phu nhân.
Cũng không còn bị che khuất bởi cái bóng của bất kỳ ai.
Tôi là Thẩm Thanh.
Là chỉ huy.
Là người phụ nữ không cúi đầu trước sai lầm — dù của người khác, hay của chính mình.
Còn tương lai?
Nếu có ngày chúng tôi cùng cởi bỏ quân phục, đứng giữa đời thường —
biết đâu khi đó,
câu trả lời sẽ khác.
Nhưng hôm nay —
chúng tôi bước về phía trước.
Song song.
Vững vàng.
Và không ai còn phải đứng một mình trước cổng sở chỉ huy nữa.